Thương chút tình xưa cũ / Bởi thăng trầm, chứ ai phụ tình ai / Thương hoài giọt nắng chiều phai / Lung linh đậu ráng cuối ngày mùa đông
Thơ – Poetry
Nửa đêm lạ thấy quán sầu mở cửa / Tôi trở mình nghe lại khúc mưa quen / Có ngọn nến lung linh miền quê ngoại / Trong một mùa lũ lụt ngập bờ kênh
Một câu chuyện cổ tích trên cánh đồng hoa vàng. Một cuộc tình lãng mạn, nặng phần “Liêu trai chí dị”. Mời nghe Cô Hai Sài-Gòn đọc truyện
Một thoáng tôi đi quanh mùa xuân / Nghe thơm mùi tóc nhớ hương rừng / Con tim xao xuyến mùa trăng cũ
Nếu bạn muốn đi từ Nebraska Qua Iowa thăm viếng Tôi sẽ chỉ bạn cách đi nhanh hơn hoả tiễn Chỉ vài giây đồng hồ Hay chỉ trong tích tắc thôi Nhất định bạn sẽ đến được hai nơi
Biết Bé của anh giờ này đã thức / Đang nhâm nhi cafe, sáng mù sương / Dõi mắt nhìn xa về phía đại dương / Và tư lự nghĩ về anh của Bé
Có em, mưa thật vui / Anh cứ lạy ông trời / Mưa mịt mù tăm dã / Khỏi ra về em ơi
ở thời đại nhiễu nhương nhìn đâu cũng thấy chán nghĩ điều gì cũng ngán nói sao cũng dư thừa
Tôi đứng giữa trời Kingwood Chờ thu, chờ giọt nắng vàng Xua đi nắng hè oi bức Đón mùa thu thắm về ngang
Nơi đây ngày lại qua ngày Buồn theo từng chiếc lá bay ngập ngừng Nơi đây gió thoảng hương rừng Nhớ nơi hò hẹn đã từng đi qua
