Cảm Thán Chiều Thu
ngày 13.11.22
Buổi tối chớm thu ngoài khung cửa
Từng chiếc lá vàng rơi đó đây
Bạn bè xa khuất còn bao đứa
Đứa tận bên trời, đứa chân mây
Năm ba đứa khác đầu bạc trắng
Kể chuyện lưng trời giữa cơn say
Ngồi nghe máu chảy ngược về tim
Thấp thỏm trong mơ vẫn trông tìm
Cánh nhạn lưng trời riêng một bóng
Cùng vạt nắng chiều nhạt màu đêm
Sao nghe thổn thức hờn vong quốc
Dạ khúc Kinh Kha đã nhũn mềm
Ngày đi vội vã nghiêng bầu rượu
Nghe lạnh bờ vai cạn chén sầu
Một kiếp tha hương hồn cây cỏ
Bỗng giật mình, “lá cuốn về đâu”
Nhìn bạn, nhìn tôi… đời vàng võ
Cũng chỉ như con nước qua cầu
Nâng ly uống cạn chén sầu
Hỏi người tri kỷ về đâu hỡi chiều
Tháng 9/2022
AUTUMN DUSK — AN EXCLAMATION
(September, 2022)
At early autumn’s edge beyond the pane,
Yellow leaves fall scattered, here and there.
So many friends have vanished from my lane—
Some at heaven’s rim, some lost in air;
A few remain, their hair now frosted white,
Drunk on old tales beneath the tilted sky.
I sit and hear my blood flow back to heart,
Uneasy dreams still searching through the night.
A lone wild goose cuts heaven’s fading chart,
Along a strip of dusk turned pale with light.
Why does my chest ache, grieving a lost land,
Like Kinh Kha’s dirge grown tender, weak, unmanned?
The day departs—I tip the wine once more,
A chill runs cold across the drinking arm.
An exile’s life, a soul of grass and shore,
Startled, I ask: where do the fallen leaves swarm?
I look at you, at me—our lives worn thin,
Like tides that pass a bridge, then disappear within.
I lift the cup and drain this final sorrow
O twilight, where has my true kindred gone?
| « Nhạc Hoà Tấu Yên Sơn, Vol. 4 | TRANG NHÀ | Bài thơ… » |
