Tiếng pháo nổ dòn tan mờ trước mắt / Mùa xuân xưa với âm hưởng thanh bình / Có mai vàng, pháo đỏ, bánh chưng xanh
Thơ – Poetry
Ngày đầu năm trên rừng thông Đón mùa xuân mới sao lòng dửng dưng Nhớ quê hương lại bâng khuâng Nhớ hương vị Tết tưng bừng năm xưa
Nhà trên rừng đón Tết Chung quanh chẳng có ai Sau lưng thì có bà cai Trước mặt laptop mỗi ngày như nhau
Có những thứ học suốt đời không nhớ / Còn lời ru của mẹ có ai học bao giờ / Nếu đời người vẫn là chuỗi ngày thơ / Hạnh phúc chứa chan, thiên đường diễm ảo
Khi cành khô lá trụi Cũng vừa lúc đông sang Cây sầu đông không thể có trái ngang Sao rụng rớt khi em vừa chạm ngõ
Tháng Giêng trời se lạnh Nghe lòng buồn nôn nao Niềm thương nhớ dạt dào Chốn cũ quê xưa bao giờ về!
Thu đi lá cũng vàng khô Riêng tôi đứng lại ngẩn ngơ với chiều Cả một đời xuôi ngược Đến lúc phải buông tay Chiếc lá trên dòng nước Bềnh bồng cùng mây bay
Nhóm bếp lửa mùa đông Để xua đi hơi lạnh Chung quanh đều hiu quạnh Và tôi ngồi bất động giữa một vùng ánh sáng lung linh
Đốt điếu thuốc để mong tìm hơi ấm Nhìn tro tàn rơi rớt xuống đời tôi Đã từ lâu em trở thành xa vắng Cuộc tình buồn rồi cũng sẽ phai phôi
