Buổi sáng mùa xuân đi dạo quanh Lòng tôi dấy lên niềm vui vẻ Khu rừng thông yên bình Không gian quạnh quẽ Nghe cỏ cây cao tiếng hát đón mùa sang
Thơ – Poetry
ánh trăng thu soi rọi đêm se lạnh vô tình tôi cũng chờ để được hồi sinh mơ trở lại bến đò trăng năm cũ cuộc sống này đã cho tôi thừa đủ cả khổ đau lẫn hạnh phúc bao lần
Đêm chong đèn rất khuya / Ngồi lục lạo mớ tâm tình buồn bã / Tâm không vui, còn tình thì buồn như lá / Thu rất vàng cùng hơi lạnh canh thâu
Viết cho xong bài thơ của một người Có bao giờ anh làm thơ cho em Chút kỷ niệm võ vàng như nắng xế. Ít nhất một lần em nghĩ là có thể… Bài thơ buồn lặng lẽ góc đời riêng.
người xưa giờ ở nơi đâu / gọi tên nỗi nhớ giọt sầu hoen mi
Bạn ơi mời bạn cùng khui / Uống thêm một trận say vùi mới thôi / Tri âm xin nhắp cạn chén đầy / Nghìn chung há dễ luận tỉnh say
Tiếng pháo nổ dòn tan mờ trước mắt / Mùa xuân xưa với âm hưởng thanh bình / Có mai vàng, pháo đỏ, bánh chưng xanh
Ngày đầu năm trên rừng thông Đón mùa xuân mới sao lòng dửng dưng Nhớ quê hương lại bâng khuâng Nhớ hương vị Tết tưng bừng năm xưa
Nhà trên rừng đón Tết Chung quanh chẳng có ai Sau lưng thì có bà cai Trước mặt laptop mỗi ngày như nhau
Có những thứ học suốt đời không nhớ / Còn lời ru của mẹ có ai học bao giờ / Nếu đời người vẫn là chuỗi ngày thơ / Hạnh phúc chứa chan, thiên đường diễm ảo
