Thơ – Poetry
CC thư này tôi viết cho người bạn với “hừng hực lửa đấu tranh”.
Mừng sinh nhật sao đong đầy nước mắt 47 năm tưởng đã cạn khô rồi 47 năm kỷ niệm vẫn còn tươi Vết sẹo cũ lại nhức đau, mưng mủ
48 năm lìa xa Tổ Quốc Lòng vẫn luôn khắc khoải mong chờ Nỗi buồn len tận vào mơ Tâm tư nặng trĩu… bên bờ tử sinh
Nắng xuyên qua chỗ tôi ngồi Bên ngoài vuông cửa đất trời vào Xuân Nghe tim gõ nhịp bâng khuâng Cùng sương từng giọt ngập ngừng rụng rơi
Đỉnh núi mịt mờ sương khói sương Thuyền con lờ lững thả xuôi dòng Đây tranh thủy mặc nồng thi vị Kia áng thơ văn ngát túy hương
từng sát na gõ nhịp đất trời rộng mênh mông chỉ là sắc sắc không không trong vô cùng ấy nghe lòng nhẹ tênh
Buổi sáng. Thấy trời cao mây tạnh Mặc phi bào hăng hái đi bay Bỗng nghẹn ngào đôi mắt cay cay Nhớ thuở ngang trời Một bầu tâm sự
Buổi tối ngồi thiền (*) mặt buồn rười rượi Thấy cuộc đời mình như lá vàng khô Thần trí miên man như thi sĩ tìm vần thơ Đôi lúc lại lắc đầu ra điều… bối rối
