Mẹ Tôi

ngày 10.05.20

Được phát thanh trên băng tần 1600AM Saigon-Dallas trong tuần lễ Ngày Hiền Mẫu 2020, do Như Tuyền, Phượng Vy và Thanh Hùng trình bày.

Nhân ngày Lễ Từ Mẫu năm nay 2020, lũ con không thể về sum vầy với Mẹ như hàng năm vì đại dịch đang hoành hành. Chúng con mượn chương trình này, cầu chúc sức khoẻ mẹ tốt đẹp, thân tâm bình an, sống yên vui cùng đàn con lũ cháu. Chúng con luôn cảm tạ thâm sâu ơn sinh thành dưỡng dục và đã cho chúng con một đời sống tốt đẹp như hôm nay

.

Đọc tiếp »

Kịch Thơ 30 Tháng 4

ngày 8.05.20

Giới thiệu tổng quát

Tháng tư về khơi lại vết thương mưng mủ. Tháng tư làm sống dậy như tiếng gào rú của biển đông. Tháng tư làm sống lại những kinh hoàng của các trại tù mang tên cải tạo.

Đọc tiếp »

Chuyện Tình Buồn

ngày 6.05.20

Làn sóng 1560AM Việt Radio – Houston

Làn sóng 1600AM Radio Saigon-Dallas

Viết thay lời tiễn đưa

Nó – Nguyễn Văn B – là bạn dài lâu với tôi kể từ thời “bỏ thuyền bỏ bến bỏ dòng sông” để gia nhập Không Quân. Dù là quen biết nhau lâu dài như thế, tôi và nó không thân cận với nhau cho lắm chỉ vì tính nó rất bốc đồng, ngang ngạnh, thích cãi bướng, lúc nào cũng cho rằng mình đúng trong khi đó, tính tôi lại rất ít kiên nhẫn, dở chịu đựng, hay nổi quạu với những trái ngang.

Đọc tiếp »

Về Thăm Lại Saigon

ngày 4.05.20

Nhạc & Lời: Yên Sơn
Ca sĩ: Xuân Lưu
Proshow: Tony Phước

Saigon, thành phố thân yêu
Về, nghe lạ lẫm, giữa chiều mưa tuôn
Mưa rơi ướt đẫm nỗi buồn
Phố thay đổi họ, tên đường đổi tên

Đọc tiếp »

Trở Về

ngày 3.05.20

Dạo:
Hồn về chốn cũ bơ vơ,
Mộ mình ngày trước bây giờ nơi nao?

回 鄉
故 里 久 無 親,
喧 譁 異 族 人.
亡 魂 詢 黑 夜,
何 處 我 孤 墳.
陳 文 良

Âm Hán Việt:

Hồi Hương
Cố lý cửu vô thân,
Huyện hoa dị tộc nhân.
Vong hồn tuân hắc dạ,
Hà xứ ngã cô phần.
Trần Văn Lương

Yên Sơn Phỏng dịch:
Trở Về

Quay về chốn cũ mà đau
Người thân vắng bóng, rặt màu người dưng
Hồn ma bóng quế rưng rưng
Ngẩn ngơ tìm kiếm mộ phần chẳng ra

Viết cho ngày 30 Tháng Tư

ngày 1.05.20

Bốn mươi lăm năm nghĩa là xuân đã muộn. Tưởng Hạ chỉ vừa sang sao Thu đã đến bên thềm. Nhìn lại tóc mình sương điểm xám màu đêm. Lòng quay quắt nhớ thương quê! Ôi nghìn trùng xa cách.

Đọc tiếp »

Ngày Cuối Tháng Tư, 1975

ngày 30.04.20

Cuối tháng Tư tôi lên tàu chạy giặc
Đâu biết rằng sẽ vĩnh viễn lìa xa
(Đã hai năm chưa gặp lại mẹ cha
Vì chinh chiến trên mọi miền đất nước)

Đọc tiếp »

Chào Cuối Tháng Tư

ngày 27.04.20

Cuồng chân, trí lụt, lòng buồn
Đọc nhiều nhức mắt, ra vườn dạo quanh
Ngoài sân nắng nhạt, trời xanh
Có con chim đỏ trên cành gọi vang

Đọc tiếp »

New “Ho Truong” (*)

ngày 25.04.20

Just then… some thirty-three a year
I look back on those green times dear
Since “nineteen seventy five”
Time has passed so fast into the past to dive.
When it seemed in a flowery summer night dream to hive. Contemplating myself in the mirror, how strange:
Gray hair, sunken cheeks, wrinkled skin – what change! Suddenly in my heart many anxieties rise up
My innards contract in a bitter cup
When my country’s image glimmers in sight
Tears ready to overflow in such sad plight.
How intimate it was the “thee-and-thou”
How lovable our karma once to be soldiers under a vow, But now everything has turned to eternally flee
I alone in this place am still remembering all ye
Mostly on this year’s commemoration
The landmark of time – thirty three years of botheration Still reminisce about each bird that swiftly took wing Leaving behind country and even families, just flying.
I feel pity for myself this cuss
I take compassion on ourselves, all of us
But do not grudge being born in this century as wrong.
I now have lived peacefully in the States so long
Seeing the sun set I regret my youth at twilight.
Oh friends! thou and thee

Tonight…
I again remember ye
The old buddies who have once faced dangers with me. I’ve felt full of rancor in exile full of tears
But this life gradually dries up every time April nears Tonight suddenly is abundant the wine
Outside it is pitch-black along the skyline
Though late, drinking alone, this vigil I am to keep Reciting the Ho Truong poem in a singsong voice deep Holding the bottle to the four directions stretching out I still do not know where to pour for a drinking bout Where is my each close chum
More than thirty years dumb!
Only in a foreign country can I find out the truth, my stand “Each human being has only one fatherland”
As for us, how come?
Buried under the cold ground was the fate of some, Drowned in the deep sea, that of others;
A few scattered at the ends of the earth, in smothers. Whatever their lives, their wish nobody can ever foil, They never forget and abandon their ancestors’ native soil. Sometimes someone said that we are old-aged already
So I tried to address ye as “you” solemn and steady
But my voice I still thought it some other’s lisp anyhow And guffawed … pitying the “thee-and-thou”
Ho Truong wine, if ye still think of me and us henceforth Please raise your cups even in East, West, South, North Though we are like an oil-lamp burning out its last fire
May it be a minute of brilliance before the time we expire (**).

Translation by Thanh-Thanh

————-
(*) Poem’s name “Hồ Trường” of Nguyễn Bá Trác
(**) from poem “Giục Giã” of Xuân Diệu:
“Rather have a glorious minutes, then suddenly go dark
Better than glimmering for all night.”

MỜI NHAU CHÉN RƯỢU HỒ TRƯỜNG (*)

ngày 24.04.20


Đọc tiếp »