Đêm qua vào mộng dạo chơi / Dư hương thoang thoảng bên trời / Nghe lòng ngập với hạnh phúc / Cùng ngàn nhạc thông chơi vơi
Sáng Tác Mới – New Piece
Không biết nữa – tình mình duyên hay nợ / Cứ hỏi lòng càng lúc rắc rối thêm / Ngày lại ngày qua lúc nào cũng nhớ / Nhất khi trăng vàng rạng rỡ về đêm
Có nhiều lúc chợt nghĩ mông lung, / thấy niên thiếu lùi thật xa trong quá khứ; / thấy nhớ thương moi thứ; / thấy kỷ niệm rưng rưng.
ở vườn sau cụm hoa cúc màu vàng / đã úa rủ sau mấy ngày tuyết giá / nhìn hoa tàn lòng anh thương quá / dù là cuộc đời vốn dĩ sắc không
Thường Tuấn không cần xem lại “spam folder” trong email trước khi xóa bỏ. Khi nào thấy nhiều quá, Tuấn chọn tất cả và xóa sạch một lúc. Mỗi ngày có 24 tiếng đồng hồ, ngoài giờ ngủ nghỉ và làm việc, Tuấn ngồi thiền trên net.
gió reo gọi giật cung sầu / đất trời trở lạnh bắt cầu đông sang
Bỗng Nhiên Tương Ngộ Một bất ngờ kỳ thú Em hẹn qua thăm tôi Từ cánh đồng hoa vàng huyền hoặc xa xôi Từ buổi sáng ngỡ ngàng đọc lời ly biệt
Hãy tưởng tượng tôi hóa thân giọt nước / Từ vòi sen rất từ tốn tuôn ra / Thấm suối tóc huyền, ve vuốt làn da / Lăn nghịch ngợm qua đồi nương tươi thắm
Em là mùa của thi ca / Là con nắng lụa, là hoa thơm nồng / Tình anh như chiếc lá cong / Và em là ngọn thu phong dịu dàng
Có cô nhỏ bên kia bờ giậu trúc / Tóc thậm thoài với đôi mắt nhung đen / Hai lúm đồng tiền trông thật có duyên / Khi cười nói, khi mơ màng hong nắng
