Nhỡ em chết anh sẽ rầu thúi ruột / Đêm quên ăn, ngày bỏ ngủ chẳng chơi
Thơ – Poetry
Ngày hôm qua nghe bạn bè bàn tán / Anh la cà, lạng quạng với Nguời Ta / Nét trang dài, dáng thanh tú, mặt hoa / Ừ, tôi biết, tủi phận mình nên khóc
Dẫu biết tình yêu mãi vực sâu / Dẫu có thương đau, chẳng đậm màu / Người ơi ta chẳng cam chùn bước
Anh đợi tình thơ mòn mỏi lâu / Vương lên đôi mắt đỏ u sầu / Ngày đi lạnh nhạt, đêm dài quá / Em ở phương nào, em ở đâu ?
đáp phi cơ xuống buổi trưa / gọi phone thăm em buổi chiều / gọi phone để nghe em cười / nhắc phone “xin hỏi ai người gọi đây?”
Trăng 16 đẹp như mơ nàng hỉ / Hai đứa mình thủ thỉ mấy canh qua / Chừ trăng ngả bóng xế tà / Trong chăn chiếu ấm vẫn ta với mình
Em xưa đài các tiểu thơ Cả con bướm liệng cũng ngơ ngẩn dừng Anh tương tư từng bước chân Nhìn em nhí nhảnh mà rưng rưng buồn
Có những buổi chia tay rất tự nhiên Dù có kẻ cười người khóc Đó là những chia tay trong tháng ngày đi học Khi sân trường đầy xác phượng đỏ tươi
