Rong chơi giữa cõi mù sương / Đời se sắc quá lạnh đường trần gian / Thôi rồi bụi ngập quan san / Người ôm cô lẻ ngút ngàn tình say
Thơ – Poetry
Về, nghe lạ lẫm, giữa chiều mưa tuôn / Mưa bay ướt đẫm nỗi buồn
Có những chiều buồn ta ra bờ vịnh / Nhìn sóng nhấp nhô gõ nhịp vào bờ / Di sản tha hương cuối đời vô định / Quằn quại trong lòng đau thương chơi vơi
Ta khẽ ngâm bài thơ / Khi ngồi dưới trăng mờ bên suối cạn / Hình như đang nhớ về người bạn / Của một thời hoa mộng, xuân xanh
gà què ăn quẩn cối xay / cộng đồng mình cứ suốt ngày chống nhau / giận người trước, buồn người sau / dường như quên nhục quên đau… lẽ nào
Tinh Long ơi! / Xin trở về ngày cũ / Những sáng bánh mì , xôi nắm đi bay / Đêm đêm về , nghèo kiết xác cũng say
Nhớ em thắt cả tấm lòng / Chắc trong tiền kiếp chung vòng trầm luân / Nhớ người trong dạ bâng khuâng / Tiếng yêu khó thốt, ngập ngừng trên môi
Tháng tư quốc nhục lại về / Hăm lăm năm đã chán chê cõi người / Chạnh lòng thế cuộc đầy vơi / Chạy theo cơm áo tả tơi nỗi thù
Bếp lửa chừng sắp tàn / Mùa Đông thì tới vội / Dẫu vẫn biết không ai chờ ai đợi / Mùa cứ sang và hơi lạnh cứ sang
Uống cho vơi nỗi nhục nhằn / Hăm mốt năm đã in hằn vết sâu / Tóc xanh nay đã phai màu / Da căng nhựa sống đã nhàu vết nhăn
