Nửa khuya mưa dựng ta ngồi / Bỗng dưng bật khóc, kiếp đời tha hương / Mưa rơi nặng giọt ngoài hiên / Trong ta nhiều nỗi ưu phiền bủa vây
Thơ – Poetry
Ta yêu người lắm người ơi / Nhưng vì sông núi tách rời đôi bên / Ngày đêm súng đạn vang rền / Bạn bè gục ngã ta yên sao đành
Lung linh ngọn cỏ hừng đông / Mây bay lãng đãng / Mênh mông cảnh trời / Nhẹ nhàng từng giọt sương rơi
Tiễn anh đi em gầy gò tuổi ngọc / Rạt rào lòng, nước mắt nhỏ âm-u / Ươm tình yêu cho tròn cuộc ngục tù / Ở nơi ấy anh nào đâu có biết
Bềnh bồng gió thổi mây bay / Chiều mon men đến cuối ngày buồn tênh / Từ khi vàng đá giao tình / Trên quê hương lạ chỉ mình với ta
Nghĩ đến nhau… nghĩ hoài cũng rứa / Nghĩ cho nhiều mỗi đứa một phương / Hôm nay trời lại đầy sương / Lộc xuân, hoa nở bên đường vui ghê
Con nắng Hạ cháy bỏng / Tiếng ve kêu râm rang / Tiếng ve sầu như giục giã, oán than / Sân trường im bặt tiếng đùa nô thường lệ
Ngày qua vội mà đời qua cũng vội / Có hay không chỉ một cõi đi về / Lạnh buốt trong lòng cái lạnh tái tê / Nghe gầy guộc niềm tin yêu khuất lấp
Em cứ viết những gì em muốn viết / Chứ hỏi anh, anh chả biết gì đâu / Có những lần anh thức trắng cả canh thâu / Chỉ nguệch-ngọac được ngôn từ “em yêu quý”
Ngồi buồn thắc mắc hỏi chơi / Rằng con người có giống trời hay chăng / Người có mặt mũi tay chân / Còn trời chỉ một khoảng không to đùng?
