Em cứ viết những gì em muốn viết / Chứ hỏi anh, anh chả biết gì đâu / Có những lần anh thức trắng cả canh thâu / Chỉ nguệch-ngọac được ngôn từ “em yêu quý”
Thơ – Poetry
Ngồi buồn thắc mắc hỏi chơi / Rằng con người có giống trời hay chăng / Người có mặt mũi tay chân / Còn trời chỉ một khoảng không to đùng?
sáng nay vừa thức dậy / bật lắp-tóp ngồi thiền / thấy thư đăng cáo phó / bạn mình về cõi tiên
Em cứ bảo mình có duyên không nợ / Mà theo anh mình có nợ không duyên / Nợ từ ngày mình gặp gỡ đầu tiên / Nơi phố thị tiếng măng cầm thánh thót
Em ơi mưa đã tạnh rồi! / Sao em tôi vẫn còn ngồi thở than / Anh bán giùm em vạn nỗi buồn / Mua về hoa bướm, nắng vương vương
Người ơi có biết chi không / Chiều ni mưa muộn… Huế trông ngóng gì / ím trời tím cả đường đi / Cho O Huế nhỏ uốt mi sũng buồn
Sáng mồng một / Giật mình nhớ Tết / Nhưng nhà vắng hoe… / Ngày Thứ Sáu, ai nấy đã đi làm
Phố xa đứng tựa bên đàng / Chờ xuân đến với hai hàng lệ tuôn / Sao nghe xót cõi vô thường / Trong tim tiếng gọi quê hương ngọt ngào
Ở đây Xuân về nghe rất lạ / Không mai vàng, pháo đỏ, bánh chưng xanh / Chỉ có gió vi vu qua mấy hàng cây trụi lá trơ cành / Thông lặng đứng dưới mưa bay gió lạnh
Xuân đã về, tiết trời vẫn lạnh / Sáng mưa bay như buổi đông tàn / Nhìn quanh nhà lá hoa hiu quạnh / Có ai ngờ giữa buổi xuân sang
