Quê Hương Bỏ Lại Sau Lưng – The Homeland Left Behind

ngày 14.05.26



Từ khi lìa biệt xứ
Trong vội vã kinh hoàng
Sau lưng quê mẹ lầm than
Từng đêm lệ ứa, lòng tan nát lòng

Quê hương mờ mịt khuất
Biển cả vời vợi xanh
Em buồn mắt lệ long lanh
Nhớ thương còm cõi, cuối ghềnh đầu non

Ta võ vàng xoay trở
Trong cuộc sống buồn tênh
Tháng năm rụng trắng đầu xanh
Ngày lê thê dứt, đêm thênh thang dài

Mơ một ngày nắng ấm
Ta trở lại quê xưa
Nhớ thương nói mấy cho vừa
Giang-sơn-hoa-gấm-khóm dừa-lũy-tre

(Trích trong tập thơ: Cho Quê Hương – Tôi – Và Tình Yêu
Xuất bản 1998)


The Homeland Left Behind


Since the day we left our land,
In terror, haste, on fate’s harsh strand,
Behind us Motherland in pain,
Each night brought tears that fell like rain.

Our homeland faded from our sight,
Beyond the vast sea’s endless light,
Your sorrowed eyes with tears aglow,
Longing through cliffs and hills below.

We struggled on through weary years,
Through empty days and silent tears,
Time turned our youthful hair to white,
Days dragged so long, nights endless night.

We dream someday in sunlight warm,
To reach again our native home,
For longing words could not endure
Our land of silk, bamboo, palms secure.


« TRANG NHÀ »