đêm trở giấc nghe dế kêu thánh thót / ra hiên ngồi, trăng mười tám treo cao / đóm lửa trên môi, nghe gió thì thào / lời tình tự đón mùa thu tương ngộ / bỗng tự hỏi biết em còn nhớ / đến một người xa biệt mù xa
Thơ – Poetry
rời cảng Galveston / vào buổi chiều Chủ Nhật / đêm Vu Lan trăng sao vằng vặc / giữa một vùng trời nước nên thơ
Khi em đến / chiều nghiêng cây trút lá / nắng như tơ lấp lánh ở bên song / nụ cười duyên / tóc lộng gió / trời trong / chim rúc rích trên đầu cành đón đợi
Dường như tôi yêu người ta / Nếu không sao ngóng thư xa mỗi ngày /
Chào nhau ở cuối con đường / Tai sao quay lại để vương vấn… tình. / Ngẫu nhiên ta lại gặp mình / Vì câu thơ cũ buổi thanh xuân nào
Tui buồn bực nhớ thương hoài phát bịnh / Tại người ta cứ lửng lửng lơ lơ / Đã bao lần tui rị mọ làm thơ / Kẹp vào sách còn giả vờ không thấy
Anh ngồi đón gió heo may Mân mê chiếc lá trên tay úa vàng Hương thu quanh quẩn dịu dàng Ngỡ như hương tóc của nàng hôm nao
Sáng thức dậy lại nghĩ ngay đến bé / Tối hôm qua đi ngủ bé cũng theo / Giấc mộng nào cũng thấy bé mè nheo / Đi đứng nằm ngồi cũng đều nhớ bé
Gặp lại người xưa buồn muốn khóc / Hương thu quanh quẩn, gió vô tình / Một chút xuân thì tìm không thấy / Trên cành sương đọng giọt long lanh
Khi cành phượng… hoa cuối cùng rụng xuống / Là hơi thu đã vàng lá trên cây / Cuối trời xa nắng nằm soãi trên mây / Nương theo gió bềnh bồng trôi rất chậm
