Tháng ngày cứ vô tình đi tới và xuân mới cũng chẳng có gì vui Chỉ còn tui với tui với những buồn vui chạy vòng vòng bên ngoài khung cửa sổ
Thơ – Poetry
Sáng thức dậy / Ngón tay buồn / Ra vườn sau làm vài hơi thuốc lá / Dường như xuân sắp về / Nhưng mùa đông còn dằng dai, hơi lạnh tái tê / Bông tuyết đậu trắng trên những tàng cây trụi lá / Gió se lạnh chạm lên cụm Pensée lơi lả / Và con chim lẻ đôi đứng run rẩy trên cành
Em ơi Mùa Hạ đã qua / Mùa Thu lại tới tình ta càng đầy / Bao giờ mình gặp nhau đây / Cho anh trả hết những ngày nhớ em
Ở Rừng Vua Noel về rất lạ Anh Đông sang bỏ quên áo nơi đâu Còn chị Thu vẫn phe phẩy sắc màu Cùng gió chướng qua thăm nhà bác Hạ Hắn cười mỉm thấy đất trời rất lạ Viết vài câu chia sẻ với mọi người Rừng Vua 122007/122015
Em sẽ chẳng bao giờ là người khách lạ / trên cuộc đời vốn lắm nỗi truân chuyên. / Người gặp người chắc lẽ hữu duyên, / khi chợt đến bên đời nhau rất lạ!
Thưa quý bằng hữu, quý độc giả. Rất tình cờ, tôi được quen biết Văn hữu Phạm Đức Nhì. Lần đầu tiên đọc bài thơ “
Nắng như lụa nhuộm lá vàng trước ngõ / Sáng mùa thu hơi lạnh ngập bên thềm / Lá trên cành lóng lánh hạt sương đêm / Rụng lấm tấm từng giọt mềm trong nắng
khi cái nóng bỗng dưng biến mất / gió giao mùa dạo khúc hát lả lơi
Chỉ là những giọt sương thu rất vội / Nhẹ nhàng thôi nhưng thấm đẫm trong tim
