Em sẽ chẳng bao giờ là người khách lạ / trên cuộc đời vốn lắm nỗi truân chuyên. / Người gặp người chắc lẽ hữu duyên, / khi chợt đến bên đời nhau rất lạ!
Thơ – Poetry
Thưa quý bằng hữu, quý độc giả. Rất tình cờ, tôi được quen biết Văn hữu Phạm Đức Nhì. Lần đầu tiên đọc bài thơ “
Nắng như lụa nhuộm lá vàng trước ngõ / Sáng mùa thu hơi lạnh ngập bên thềm / Lá trên cành lóng lánh hạt sương đêm / Rụng lấm tấm từng giọt mềm trong nắng
khi cái nóng bỗng dưng biến mất / gió giao mùa dạo khúc hát lả lơi
Chỉ là những giọt sương thu rất vội / Nhẹ nhàng thôi nhưng thấm đẫm trong tim
ngoài trời gió tạt mưa tuôn / trong nhà ngồi đếm giọt buồn rụng rơi / nhớ ai xa tít mù khơi / khi mưa sầm sập một trời xám tro
Nghe em nói sáng nay trời trở lạnh / Thu đã về xào xạc ở bên Lier / (Nơi nổi danh của loại Caves beer, / đô thị tự trị thuộc tỉnh thành Antwerp)
Tôi vẫn nhớ mãi chiều thu năm trước / Mình yêu nhau khi gió chỡ mùa sang / Trong mắt em giờ lá đã hoe vàng / Còn kỷ niệm mình tôi trong nỗi nhớ
Thấy em ngồi vẽ trăng / Lòng tôi buồn như lá / Thấy em vẽ mùa Thu / Lòng tôi đầy sương mù
