cơn mưa giông chào mùa thu tới / người ra về gai lạnh cả bàn tay / ầm ầm sấm sét, mưa bay / ướt mềm hoa lá, cỏ cây… giao mùa
Thơ – Poetry
Hạ dường như đã đi / Nhưng Thu chưa vàng lá / Mấy tuần nay gió mưa lả tả / Cỏ cây vươn mình khi nắng vàng hanh
Thơ & Nhạc: Yên Sơn Ca sĩ: Thanh Ngọc có những lúc anh ngồi một mình nghe tâm tư xôn xao từ đáy lòng kiếp trước đã yêu nhau không trọn vẹn sao không theo nhau hôm nay để lỡ hẹn
Niềm vui chưa lắng xuống Buồn vội vã vươn cao Nhớ câu Vọng Cổ hôm nào Tặng Thầy quý mến… lòng nao nao buồn
Chút niềm vui gặp Thầy mới quá Nỗi đau buồn vội vã vươn cao Nhớ câu Vọng Cổ hôm nào Tặng Thầy quý mến… lòng nao nao buồn
buổi thu về ngó mong ra cửa / thấy đời mình như chiếc lá vàng bay / lá nhẹ tênh, bồng bềnh theo ngọn gió heo may / ngập ngừng đôi lúc / rồi vụt rơi trên đầu ngọn cỏ
Đời trăm nghìn nhánh khổ / Biết nhánh nào cho ta / Bạn mình ở muôn hướng / Đứa gần, trăm đứa xa
Cả ngày ngồi trước máy / Đọc tin tức quê hương / Giận cành hông mà thương vẫn cứ thương / Thương đất nước, / Thương dân nghèo khốn khổ / Giận là giận lũ vô thần rước voi về giày mả tổ / Giận lũ đốn hèn cúi mặt trước giặc ngoại xâm / Giận cả ngày / Giận cả vào đêm / Cho giấc ngủ đi hoang gọi hoài không chịu đến
