Thơ – Poetry
Đời trăm nghìn nhánh khổ / Biết nhánh nào cho ta / Bạn mình ở muôn hướng / Đứa gần, trăm đứa xa
Cả ngày ngồi trước máy / Đọc tin tức quê hương / Giận cành hông mà thương vẫn cứ thương / Thương đất nước, / Thương dân nghèo khốn khổ / Giận là giận lũ vô thần rước voi về giày mả tổ / Giận lũ đốn hèn cúi mặt trước giặc ngoại xâm / Giận cả ngày / Giận cả vào đêm / Cho giấc ngủ đi hoang gọi hoài không chịu đến
Đã lâu lắm không về thăm Xứ Quảng / Lòng nôn nao thương nhớ quá quê mình
Tôi giận tôi vì tâm hồn yếu đuối / Nói ra điều cần giữ kín trong tim / Tôi hứa ngày rồi lại hứa ban đêm / Nhưng khi gặp lại quên ngay… khổ quá
Tôi thấy bạn cõng con, dắt vợ / Đi biểu tình chống Tàu Cộng xâm lăng / “Đáp Lời Sông Núi” tiếng hát vang vang / Trong nắng sớm của ngày hè rực cháy
Ngày cuối tháng Tư nhắc nỗi đau / kẻ thắng người thua thiệt rối nhàu / Thống nhất: Bắc Nam dân trốn chạy / Nhân quyền: sao mặt ủ mày chau
ở những chỗ nhân gian không thể hiểu (*) / có một người buồn như dại như ngây / ở những chỗ không gian toàn âm điệu / đầy sắc màu huyễn hoặc ửng chân mây
Sinh nhựt lại về, tôi lại đau / Bạn hỏi, “già sao lại sinh sau” / Tôi nói, chết ngày tàn cuộc chiến / Bỗng chốc tái sinh Tháng Tư sầu
