Chiều đi nhè nhẹ như ru / Cành khô trụi lá mùa thu đã già / Lạc loài cánh nhạn bay qua / Khuất tầng mây thấp, sương pha ráng chiều / Thoảng nghe giữa những tịch liêu / Phong linh rời rạc buồn hiu hắt buồn
Thơ – Poetry
Ai cũng biết không sống bằng kỷ niệm / Nhưng tôi vẫn thường mất ngủ, biếng ăn / Đừng hỏi tôi sao vừng trán lắm nếp nhăn / Sao bạc tóc, sao hay buồn da diết
Nhắc chi em chuyện tình năm cũ / Nhạt phai rồi theo ngày tháng nhớ thương / Một cõi tình mà nghìn nỗi vấn vương / Luôn réo gọi như mùa thu gọi gió
Lẽ dĩ nhiên sóng phát sinh từ nước Nhưng nếu không có gió chẳng thành cơn Tại ai hay dỗi hay hờn Khiến cho tôi mãi vướng vòng trầm luân
Tôi gặp tôi giữa cảnh đời cơ cực / Đất nước người làm tàn tạ thân danh / Đem chôn huyền hoặc tuổi xanh / Rêu rao nòi giống
Nghe những khúc tình ca / Thu vàng rơi lên mắt / Trong chiều buồn hiu hắt / Lòng rạt rào nhớ thương
Này em ly rượu bờ sông / Vẫn còn hương vị trong lòng em ơi / Đi ngang chốn cũ bồi hồi / Vẳng nghe tiếng nói, giọng cười đâu đây
Cứ như thế, ừ thì là như thế / Cứ mơ hoang, mộng hão có làm sao / Chỉ mong là trong những giấc chiêm bao / Đừng réo gọi tên một người nào nhé
Cỏ đã úa ở vườn sau, buổi sáng / Hơi sương mờ huyền hoặc cả rừng thông / Thu sắp về rồi em có biết không / Và bờ liễu rũ buồn bên suối vắng
Ngồi gõ nhịp thời gian qua vội / Thấy cuộc đời ngắn ngủi, mong manh / Mới đây lá hãy còn xanh / Mà nay vàng úa trên cành… đong đưa
