Ngước nhìn trăng sáng long lanh / Gục đầu nhớ nước mông mênh nỗi buồn / Đêm sâu ngồi vọng cố hương / Trên cao trăng lạnh, nhớ thương nghìn trùng
Thơ – Poetry
Sáng nay trời trở lạnh / Quơ tay qua… thấy đã trống chỗ nằm / Hé mắt ngó quanh… thấy nàng đang sửa soạn đi làm / Như mọi bữa / Nhưng hôm nay rừng thông gọi gió / Đàn phong linh treo ngoài sân cỏ / Réo rắt từng hồi nghe rất vui tai
Đêm rớt xuống thật nhanh / Xua oi nồng nắng hạ / Tiếng chim hót líu lo trên cành lá / Nghe rộn ràng, náo động khoảng trời riêng
Sáng nay lòng chạnh nhớ người / Niềm vui chợt tắt, nụ cười buông lơi
Tôi lại về thăm em mạn bắc / Con đường xanh giờ đã nhuộm vàng / Gió hây nhẹ, nắng hồng hiu hắt / Ru rừng cây đứng lặng mơ màng
Tháng 12 năm nay
Ở rừng thông phải dùng máy lạnh / Sáng sớm hôm nay sương lấm tấm rơi
Bây giờ đã tạnh / Đạp xe đạp một vòng nhễ nhại mồ hôi / Mùa đông loại này chỉ có Houston thôi / Ai hiểu được
Ai muốn về Kingwood
Chiều đi nhè nhẹ như ru / Cành khô trụi lá mùa thu đã già / Lạc loài cánh nhạn bay qua / Khuất tầng mây thấp, sương pha ráng chiều / Thoảng nghe giữa những tịch liêu / Phong linh rời rạc buồn hiu hắt buồn
Ai cũng biết không sống bằng kỷ niệm / Nhưng tôi vẫn thường mất ngủ, biếng ăn / Đừng hỏi tôi sao vừng trán lắm nếp nhăn / Sao bạc tóc, sao hay buồn da diết
