Sáng nay lòng chạnh nhớ người / Niềm vui chợt tắt, nụ cười buông lơi
Thơ – Poetry
Tôi lại về thăm em mạn bắc / Con đường xanh giờ đã nhuộm vàng / Gió hây nhẹ, nắng hồng hiu hắt / Ru rừng cây đứng lặng mơ màng
Tháng 12 năm nay
Ở rừng thông phải dùng máy lạnh / Sáng sớm hôm nay sương lấm tấm rơi
Bây giờ đã tạnh / Đạp xe đạp một vòng nhễ nhại mồ hôi / Mùa đông loại này chỉ có Houston thôi / Ai hiểu được
Ai muốn về Kingwood
Chiều đi nhè nhẹ như ru / Cành khô trụi lá mùa thu đã già / Lạc loài cánh nhạn bay qua / Khuất tầng mây thấp, sương pha ráng chiều / Thoảng nghe giữa những tịch liêu / Phong linh rời rạc buồn hiu hắt buồn
Ai cũng biết không sống bằng kỷ niệm / Nhưng tôi vẫn thường mất ngủ, biếng ăn / Đừng hỏi tôi sao vừng trán lắm nếp nhăn / Sao bạc tóc, sao hay buồn da diết
Nhắc chi em chuyện tình năm cũ / Nhạt phai rồi theo ngày tháng nhớ thương / Một cõi tình mà nghìn nỗi vấn vương / Luôn réo gọi như mùa thu gọi gió
Lẽ dĩ nhiên sóng phát sinh từ nước Nhưng nếu không có gió chẳng thành cơn Tại ai hay dỗi hay hờn Khiến cho tôi mãi vướng vòng trầm luân
Tôi gặp tôi giữa cảnh đời cơ cực / Đất nước người làm tàn tạ thân danh / Đem chôn huyền hoặc tuổi xanh / Rêu rao nòi giống
Nghe những khúc tình ca / Thu vàng rơi lên mắt / Trong chiều buồn hiu hắt / Lòng rạt rào nhớ thương
