Tôi đứng đây không biết bao lâu / Nhìn những bông hoa không ngủ suốt canh thâu / Run rẩy vươn lên / Quanh những linh hồn đất đá hiu quạnh
Thơ – Poetry
Rượu buồn càng uống không say / Sáng ra mới biết đã ngày cuối năm / Nếu ngày mai ta không trở dậy /
Mặc cho đá tan trên cỏ lạnh sau vườn
Hoàng hôn bóng ngã thiên đường khép / Ngửa mặt nhân gian ngất ngưởng cười / Chén rượu cay nồng ngày sắp tắt / Trên cành trơ trụi lá vàng… rơi
em buồn ngó đếm bước chân / lệ rớt xuống, buồn ngó lên… nhớ người / nhớ ai nỗi nhớ bồi hồi / nụ hôn còn đó, nụ cười còn đây
Hôm nay nữa đã mấy tuần xa cách / Lòng bồi hồi, ray rứt nhớ thương em / Anh đánh liều đi qua ngõ chiều hôm / Cổng đóng then cài chung quanh bóng tối
Khi không thể chợp mắt / Xoay trở mỗi vài giây / Hết bên kia rồi lại bên này / Nằm thao thức trong đêm dài tĩnh lặng
Xin cho sống lại: Những mùa xuân có mai vàng / những mùa hè có hoa sen trắng nở / những mùa thu nhiều lá vàng rơi đầu ngõ / và những đêm đông bên bếp lửa gia đình
Một nửa vầng trăng ở nơi đây / Bơ vơ hiu quạnh dáng hơi gầy / Nhớ tóc thu phai trời viễn xứ / Nghe lòng nặng trĩu nhớ thương ai
Ngước nhìn trăng sáng long lanh / Gục đầu nhớ nước mông mênh nỗi buồn / Đêm sâu ngồi vọng cố hương / Trên cao trăng lạnh, nhớ thương nghìn trùng
Sáng nay trời trở lạnh / Quơ tay qua… thấy đã trống chỗ nằm / Hé mắt ngó quanh… thấy nàng đang sửa soạn đi làm / Như mọi bữa / Nhưng hôm nay rừng thông gọi gió / Đàn phong linh treo ngoài sân cỏ / Réo rắt từng hồi nghe rất vui tai
