Vừa đọc xong hồi ký * / Của Bác sĩ Võ Tam Anh
Thơ – Poetry
Anh chợt nghĩ nếu một ngày nào đó / Không có anh, em anh sẽ ra sao / Em sẽ nhìn vào khoảng rộng trời cao / Dòng nước mắt có làm em bớt khổ
Sáng trọng thu đứng nhìn trời hiu quạnh / Hồn thênh thang theo khói thuốc vờn bay / Kéo cổ áo che hờ bờ vai lạnh / Ngẫm đời người như một áng mây
Buồn tháng tư tóc đổi màu / Ba mươi năm… từ chuyến tàu ly hương / Ta trôi như nhánh rong buồn / Lênh đênh trên biển biết phương nào về
… Người ơi duyên muộn tình sau / Nhớ cay ánh mắt, thương bào buồng tim
Rõ ràng người đã quay lưng / Thu phân vân đứng trông chừng chiều đi
Không hiểu sao độ này lạ quá / Tự nhiên lòng buốt giá, lạnh tanh / Nắng Thu dù đã vàng hanh / Lá vàng xao xác trên cành gọi thơ
Trăng rụng xuống làm hồn thơ quắn quít / Thu cũng chìm trong khóe mắt long lanh / Giọt sương nào như nhịp thở tàn canh / Và tiếng dế nghe vô cùng thân thiết
Ngồi hàng giờ trước máy / Cạn bao tách cafe / Chữ nghĩa đôi khi cũng rất nhiêu khê / Khi cố viết, không thể nào viết được
trời râm ran vào Thu / tôi bỗng thấy nỗi buồn vướng mắc / như nụ hoa ở cuối mùa hương sắc / cúi xuống nhìn nguồn cội phát sinh
