… Người ơi duyên muộn tình sau / Nhớ cay ánh mắt, thương bào buồng tim
Thơ – Poetry
Rõ ràng người đã quay lưng / Thu phân vân đứng trông chừng chiều đi
Không hiểu sao độ này lạ quá / Tự nhiên lòng buốt giá, lạnh tanh / Nắng Thu dù đã vàng hanh / Lá vàng xao xác trên cành gọi thơ
Trăng rụng xuống làm hồn thơ quắn quít / Thu cũng chìm trong khóe mắt long lanh / Giọt sương nào như nhịp thở tàn canh / Và tiếng dế nghe vô cùng thân thiết
Ngồi hàng giờ trước máy / Cạn bao tách cafe / Chữ nghĩa đôi khi cũng rất nhiêu khê / Khi cố viết, không thể nào viết được
trời râm ran vào Thu / tôi bỗng thấy nỗi buồn vướng mắc / như nụ hoa ở cuối mùa hương sắc / cúi xuống nhìn nguồn cội phát sinh
tiễn em đi nghe nỗi buồn về ngang rất vội / một lời tình sao nói mãi vẫn chưa suông / trên trời xanh, mây trắng cũng vấn vương / trôi lãng đãng qua vườn thu vàng lá
Vừa mới lìa xa bóng chiều sập tắt / Mang nỗi buồn nặng trĩu trở về đêm / Em đi rồi anh vào mộng tìm em / Nghe tiếng gió khơi trăng buồn vời vợi
Hoa Tương Tư Nở Muộn Ngồi bó gối nhìn lá vàng rụng rớt Lòng bâng khuâng, tim gõ nhịp xôn xao Nếu là chim chắc hạnh phúc biết bao Sẽ xoải cánh bay về phương trời mộng
buổi tối vào thu cùng em tâm sự / qua không gian công nghệ của thời nay / người tận bờ đông, kẻ ở bờ tây / mà cứ ngỡ như trong vòng gang tấc
