Lá vàng chen lá đỏ / Mùa thu chín trên cây / Một mình một bóng ngồi đây / Nghe hiu hắt lạnh se ngày tàn thu
Thơ – Poetry
Có ai không sợ tuổi già / Giật mình khi thấy xuân qua lạnh lùng
Tự nhiên lòng buồn khắc khoải / không tại vì những hạn hẹp chênh vênh / từ lúc con nắng lên / trong buổi sáng tàn thu lạnh giá
Trăng mồng Tám xuyên qua vuông cửa / Thư thái ngồi, lưng tựa tường hoa / Vẳng nghe tiếng nhạc xa xa / Lần theo tiếng niệm Di Đà từ tôn
Tôi có những ông bạn Gọi mầy tao như xưa Có thằng râu tóc lưa thưa Có thằng bạc trắng khi vừa làm sui
Nì O mùa Hạ đã về / Hỏi người con gái bên tê răng buồn / Đêm qua ngắm biển sóng cồn / Để buồn lên mắt, để hồn ngẩn ngơ
Tưởng cùng đi chung đường / Bỗng mỗi người một ngả / Em xuôi về bến lạ / Tôi ngẩn ngơ giọt sầu
Em hãy cứ là phượng / của những ngày hè rực rỡ năm xưa / hãy kiêu sa trong nắng / cứ ngạo nghễ trong mưa
Tôi vẫn mơ có một ngày nào đó / Gặp lại người em gái nhỏ năm xưa / Dưới gốc phượng già, cành lá lưa thưa / Khi trống tan trường vang lên lần cuối
Anh cứ hẹn sẽ về thăm Sông Vệ
kể từ ngày biệt xứ tha hương / Hà Nhai Vãn Độ / Thạch Bích Tà Dương / trăng Thiên Ấn / dòng Trà Giang / vẫn long lanh bóng nguyệt / sông chảy miệt mài / núi xanh biên biếc / vẫn còn đây Cổ Luỹ Cô Thôn / vẫn còn kia ngọn Thiên Bút Phê Vân / và phế tích của Long Đầu Hý Thuỷ
