Em tựa cửa ngó vào vùng ánh sáng Mặt trời lên hay trăng lạnh mờ sương Đang nghĩ gì, hay mơ mộng, nhớ thương? Sao anh thấy dáng em buồn như biển
Thơ – Poetry
Sáng ngồi đọc lại trang thơ cũ Khi lá đầu mùa thưa thớt rơi Từng chiếc ngập ngừng nương cánh gió Cùng nỗi u hoài nghe chơi vơi
Tôi với anh dẫu không là ruột thịt Nhưng thân thiết nhau từ lúc mới quen Mẫu số chung là tình tự quê hương Là hãnh diện của một thời lính trận (Dẫu thua cuộc nhưng lòng không ân hận Đã hết sức mình trong trách nhiệm làm trai)
Tin nghe như sét đánh Giữa trưa hè chói chang Dòng máu như đặc quánh Chết lặng trong bàng hoàng Tôi cố ngăn tiếng nấc Bật lên từ tim gan
Giận chi em ơi cho tôi xin lỗi / Nhưng nỗi buồn này chia sẻ cùng ai ?
Tin nghe như sét đánh Giữa trưa hè chói chang Dòng máu như đặc quánh Chết lặng trong bàng hoàng Tôi cố ngăn tiếng nấc Bật lên từ tim gan “Are you serious?” Tôi hét trên phone tay Thời gian cũng ngừng thở Định mệnh nào an bài Giọng bạn đầy cảm xúc “Cũng chỉ […]
Một thuở phi bào khăn quàng tím / Ngày ngày quanh quẩn vạn đường mây / Hăm chín tháng tư tàn cuộc chiến / Ba sáu năm qua cuốc với cày
Lá vàng chen lá đỏ / Mùa thu chín trên cây / Một mình một bóng ngồi đây / Nghe hiu hắt lạnh se ngày tàn thu
Có ai không sợ tuổi già / Giật mình khi thấy xuân qua lạnh lùng
Tự nhiên lòng buồn khắc khoải / không tại vì những hạn hẹp chênh vênh / từ lúc con nắng lên / trong buổi sáng tàn thu lạnh giá
