Tôi có những ông bạn Gọi mầy tao như xưa Có thằng râu tóc lưa thưa Có thằng bạc trắng khi vừa làm sui
Thơ – Poetry
Nì O mùa Hạ đã về / Hỏi người con gái bên tê răng buồn / Đêm qua ngắm biển sóng cồn / Để buồn lên mắt, để hồn ngẩn ngơ
Tưởng cùng đi chung đường / Bỗng mỗi người một ngả / Em xuôi về bến lạ / Tôi ngẩn ngơ giọt sầu
Em hãy cứ là phượng / của những ngày hè rực rỡ năm xưa / hãy kiêu sa trong nắng / cứ ngạo nghễ trong mưa
Tôi vẫn mơ có một ngày nào đó / Gặp lại người em gái nhỏ năm xưa / Dưới gốc phượng già, cành lá lưa thưa / Khi trống tan trường vang lên lần cuối
Anh cứ hẹn sẽ về thăm Sông Vệ
kể từ ngày biệt xứ tha hương / Hà Nhai Vãn Độ / Thạch Bích Tà Dương / trăng Thiên Ấn / dòng Trà Giang / vẫn long lanh bóng nguyệt / sông chảy miệt mài / núi xanh biên biếc / vẫn còn đây Cổ Luỹ Cô Thôn / vẫn còn kia ngọn Thiên Bút Phê Vân / và phế tích của Long Đầu Hý Thuỷ
Cám ơn em viết bài thơ chứa đầy nước mắt / (Đất nước mình ngộ quá phải không anh)* / Em hỏi anh hay nói với trời xanh / Anh thừa biết, còn trời xanh giả điếc
Chúc cả nhà một cuối tuần an vui, hạnh phúc nhất là với những ai đang còn Mẹ. HAPPY MOTHER’S DAY!
Thơ: Yên Sơn Nhạc & Ca: Vũ Khoa Rượu buồn càng uống không say Sáng ra mới biết đã ngày cuối năm
40 Năm! / Nước mất, nhà tan, làm thân viễn xứ / bạn bè đứa mất, đứa còn / tản lạc muôn phương / có bao nhiêu người muốn xa lánh quê hương? / và bao nhiêu nười khác muốn vùi thây nơi đất khách? / 40 năm đã cạn lời than trách / đã mệt nhoài với ước vọng tương lai / hơn nửa đời người còn được mấy ai / còn đủ sức mưu tìm con đường cứu nước
