Nếu Ngày Mai Ta Không Trở Dậy

ngày 4.05.19


Thơ: Yên Sơn
Nhạc & Ca: Vũ Khoa

Rượu buồn càng uống không say
Sáng ra mới biết đã ngày cuối năm


Nếu ngày mai ta không trở dậy
Mặc cho đá tan trên cỏ lạnh sau vườn
Mặc cho gió thu đùa cợt hơi sương
Mặc cho nắng sớm có gọi mời ngày đông đến
Ta chỉ thắc mắc hỏi em có bao nhiêu quyến luyến
Đem ra phơi bày thương tiếc người đi
Em sẽ khóc gào lệ ngập bờ mi
Khi bè bạn đến nói với ta những lời tử biệt?

Nếu ngày mai ta không trở dậy
Tháng năm dài có chậm lại hay không
Và bốn mùa xuân hạ thu đông
Kể cả nắng mưa có gì thay đổi
Buổi sáng – buổi trưa – buổi chiều – buổi tối
Trên những nẻo đường xuôi ngược buồn tênh?

Nếu ngày mai ta không trở dậy
Cuộc đời này cũng vô nghĩa thế thôi
Gió sẻ nhẹ nâng chiếc lá vàng rơi
Trong thu muộn của một ngày lạnh giá
Chim cũng hót líu lo giữa muôn cành lá
Thông vẫn xanh, vẫn vi vút giữa trời

Nếu ngày mai ta không trở dậy
Mây có còn bay về núi ngập ngừng
Còn có bao người sầu nhớ bâng khuâng
Khi cuộc sống bấp bênh
Tình người vơi cạn
Khi ở cuối đường hầm không còn tia sáng
Kiếm tìm nhau chi trong vô vọng, mơ hồ
Hãy cứ tượng hình: con nhện giăng tơ
Đơn độc quá giữa mùa bão tố

Nếu ta không trở dậy thì triều cứ dâng, sóng cứ vỗ
Vũ trụ reo hò khi hoa biển đổi màu xanh
Sương kết hoa bằng những hạt long lanh
Trong nắng sớm bình minh khoe màu rực rỡ
Ta có cảm nhận gì không khi em ôm con ngồi đó
Tiếng khóc lời ru đầy những muộn phiền
Ta chết đi rồi thì dứt nợ tiền khiên
Hồn thư thái trả lại đời bình thản
Em cứ như thông xanh reo vui cùng năm tháng
Can đảm lên đi trọn kiếp ta bà
Ân tình nào trong duyên phận đôi ta
Cứ chôn chặt ở đáy sầu gọi tên dĩ vãng

Rượu đã vơi, đêm dần đi về sáng
Lời bâng khuâng cũng đã cạn mấy canh rồi
Cuối thế kỷ này sao ta vẫn đơn côi
Nghìn giọt lệ rơi vào trong ký ức
Ta lạc lõng từ trong tiềm thức
Nghe xôn xao nhịp tim đập vô thường./-



If Tomorrow I Do Not Wake Up

Translated by Vuong Thanh

Drinking in sorrow, no matter how much, I cannot get drunk.
At dawn, I then realize it’s the year’s last day.


If tomorrow I do not wake up,
Let the broken stones lie on the cold grass in the garden,
Let the autumn wind tease the mist,
Let the morning sun beckon winter to arrive.
I only wonder how much affection you would show
For one who just departed from this world.
Would you weep, tears flooding your eyes,
When friends come to bid me their final farewells?

If tomorrow I do not wake up,
Will the long months and years slow down?
And will the four seasons—spring, summer, autumn, winter—
Or the rain and sunshine ever change?
Morning – noon – evening – night,
On the winding roads of life, will they be sad?

If tomorrow I do not wake up,
This life will have no effect on the world, that’s all.
The wind will gently lift the falling yellow leaves
In the late autumn of a chilly day.
Birds will still chirp among countless branches and leaves,
And the pines will still be green, soaring in the sky.

If tomorrow I do not wake up,
Will the clouds still drift lazily over the mountains?
How many people will still feel melancholy
When life wavers and human hearts run dry.
When at the tunnel’s end, there is no more light,
Why seek each other in vain, in hazy dreams?
Imagine the spider spinning its web,
Alone, amid the stormy season.

If I do not wake up, the tide will still rise, the waves will still crash.
The universe will cheer as the sea flowers turn blue.
The dew will form blossoms from crystal droplets,
Glittering in the radiant morning sun.
Will I feel anything when you sit there without our child,
As the cries and lullabies are filled with sorrow?
When I die, all debts of suffering are cleared;
My soul at ease, returning life to its calm.
You should be like the green pine, singing joyfully with the years.
Be brave and live out this worldly life.
Whatever bond we shared in our destined love,
Let it be buried in the depths of sorrow, called by the name of the past.

The wine has emptied, and night slowly gives way to dawn.
The wistful words have already drained through some night watches.
At the end of this century, why am I still alone and feeling lonely?
A thousand tears falling into the depths of memory.
I have been lost from within my own subconscious,
Hearing the impermanent beat of my heart.


« TRANG NHÀ »