rồi tới lúc phải lìa xa niềm vui chưa trọn, ngày qua vội vàng chuyện vui buồn, lẽ hợp tan bâng khuâng tự hỏi có còn tương lai
Thơ – Poetry
Môi hồng cười nụ hồn nhiên Cánh hồng hé mở bên hiên gọi mời Chiều tà sương bạc rơi rơi Nghiêng nghiêng vóc liễu môi cười mơn man Nhìn thôi cổ đã khát ran Ước chi đặt nụ nồng nàn lên môi
Tôi vẫn biết thuyền sẽ quay về bến Sao vẫn mơ màng đứng hát giữa dòng sông Sao vấn vương cứ lãng đãng trong lòng Mong con nước lặng lờ giữ thuyền trôi chậm
Sáng mùa hạ Đất trời hâm hấp nóng Bước ra sân, nắng rực rỡ, oi nồng Tiếng ve sầu vang vọng khắp rừng thông Khói thuốc vờn bay ngập ngừng trong nắng
Chào buổi sáng từ Rừng Vua Chúc mọi người có một ngày không lo được-mất-hơn-thua để cho bình an mỉm cười trong tâm hồn bạn Đã hết rồi những thăng trầm khổ nạn An dưỡng tuổi già Vui với cháu con
Hạ đã về rồi Tôi tưởng vẫn còn xuân nên quành trở lại Gặp được em tôi không ngần ngại Nói lời yêu như thuở tuổi xuân hồng
Đêm mơ thấy cùng anh về quê cũ Lòng xôn xao hạnh phúc ngập trong lòng Chợt tỉnh giấc… chỉ là trong giấc ngủ Mênh mang buồn cùng gối chiếc phòng không
Tháng tư về khơi lại vết thương mưng mủ. Tháng tư làm sống dậy như tiếng gào rú của biển đông. Tháng tư làm sống lại những kinh hoàng của các trại tù mang tên cải tạo. Tháng tư làm ta nhớ tới những tấm gương dũng liệt của quân đội miền Nam, của tướng tá Quân lực VNCH như Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Phạm Văn Phú, Hồ Ngọc Cẩn, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ
Bốn mươi lăm năm nghĩa là xuân đã muộn. Tưởng Hạ chỉ vừa sang sao Thu đã đến bên thềm. Nhìn lại tóc mình sương điểm xám màu đêm. Lòng quay quắt nhớ thương quê! Ôi nghìn trùng xa cách.
Cuối tháng Tư tôi lên tàu chạy giặc / Đâu biết rằng sẽ vĩnh viễn lìa xa / (Đã hai năm chưa gặp lại mẹ cha / Vì chinh chiến trên mọi miền đất nước)
