Gửi em một chén quê nhà / Một ly non nước làm quà đầu năm / Gửi em đôi mắt mờ câm / Từ quê hương lạ mưa đầm đìa rơi
Thơ – Poetry
Hôm qua tiễn người bạn cuối cùng về chốn cũ, lòng buồn buồn vì kỷ niệm chia xa. Những ngày vui vội vã đi qua để lại trong tôi một trời trống vắng. Vẫn biết trời có mưa có nắng, đời có hợp có tan; đông sẽ tàn và xuân mới cũng sẽ sang nhưng làm sao được với nỗi buồn ly biệt.
Em hỏi anh sống ra răng sống thực Khi lọc lừa, gian dối vẫn quanh ta Muốn làm người rộng lượng với vị tha Nhưng sợ quá, lòng người luôn phức tạp
bỗng dưng người lại biệt tăm / nơi đây có gã âm thầm ngóng trông / gió về xào xạc rừng thông / sương rơi buổi sáng khiến lòng tịch liêu
thì cứ hãy tưởng tiếc, / thì cứ hãy bâng khuâng; / cuộc đời là cuộc phù vân, / là cơn bão nổi vạn phần trầm luân
Sáng. Ngoài trời nắng reo vui / Gọi cây cỏ còn ngủ vùi đêm mưa / Tiếng chim ríu rít cành thưa / Gió nâng cánh lá đong đưa lìa cành
Đêm nay ngợp trăng rằm, bỗng nhớ / bóng dáng người con gái ngắm trăng / Vui, buồn chẳng biết vì răng / Cầm chiếc điện thoại cứ băn khoăn hoài
Tôi muốn viết một bài thơ / Tặng những người em môi hồng má đỏ / Nhưng lâu quá rồi quên cả đường xưa lối cũ! / Chỉ nhớ Cà phê Dinh Diền
Đôi khi cũng muốn ghét Chưa kịp… đã thương hơn Thôi em đừng dỗi đừng hờn Đừng mau nước mắt, đừng mơn man buồn
