Đêm rớt xuống thật nhanh / Xua oi nồng nắng hạ / Tiếng chim hót líu lo trên cành lá / Nghe rộn ràng, náo động khoảng trời riêng
Thơ – Poetry
Đôi tình nhân tay trong tay bước xuống / Miệng tươi cười cùng ánh mắt long lanh / Chiếc xe bus vội vàng rời bến đổ / Để lại sau lưng vệt khói mong manh
Tự nhiên lòng rất nhớ Nhớ biển và nhớ người Người thì ở tận phương trời Lái xe về biển, nụ cười héo queo Trong lòng nghe tiếng sóng reo Trong tim lãng đãng… buồn hiu hắt buồn
Con gái ngoan vừa lập thêm thành tích Sinh thằng con giữa đại dịch Cô-Vy Giữa lúc con người bị ngăn cách, phân ly Đành vượt cạn một mình như từng đã (*)
Ta đã đợi người từ muôn năm trước / Hoặc cũng sẽ chờ đến tận nghìn sau / Sự đợi chờ là cả một nỗi đau / Khi mưa bụi rớt đầy trên khung nhớ
Đêm ngủ mơ đi trên bờ cát Sóng vỗ mênh mang Nhớ đến một người Nhớ bờ môi ngoan rộn rã tiếng cười Chạy trong nước Đùa vui trong nắng
Mới ngày nào đây trên phố nhỏ Lũ chúng mình cùng ngồi trên sân cỏ Dưới tàn cây rợp bóng Ăn bánh mì Cười nói vui vẻ hồn nhiên
rồi tới lúc phải lìa xa niềm vui chưa trọn, ngày qua vội vàng chuyện vui buồn, lẽ hợp tan bâng khuâng tự hỏi có còn tương lai
Môi hồng cười nụ hồn nhiên Cánh hồng hé mở bên hiên gọi mời Chiều tà sương bạc rơi rơi Nghiêng nghiêng vóc liễu môi cười mơn man Nhìn thôi cổ đã khát ran Ước chi đặt nụ nồng nàn lên môi
Tôi vẫn biết thuyền sẽ quay về bến Sao vẫn mơ màng đứng hát giữa dòng sông Sao vấn vương cứ lãng đãng trong lòng Mong con nước lặng lờ giữ thuyền trôi chậm
