đêm nay trời trở gió
hơi lạnh ngập rừng thông
dường như trời đã chớm đông
một mình thơ thẩn bến sông trăng về
ngồi trên cầu gỗ lắng nghe
gió xuyên cành lá tứ bề quạnh hiu
Việc làm với Mike, người chủ đầu tiên đời tỵ nạn, không như hắn tính – $2.00/giờ, ngày 8 tiếng, sẽ giàu sụ hơn thời đi mây về gió – mà là ngày làm ngày không, ngay từ tuần lễ đầu tiên.
Nửa đêm Giáng Sinh ngồi một mình bên lò sưởi với tách trà nóng và niềm cô đơn tràn ngập trong lòng. Tiếng lửa tí tách reo vui như tiếng reo hò của thiên sứ năm xưa chờ đón Chúa ra đời.
Tôi đến phi trường sớm để chờ chuyến bay về thủ đô nước Mỹ. Đáng lẽ cùng đi ăn sáng với nhà tôi trước khi tới phi trường nhưng cứ loanh quanh với những việc lặt vặt nên không đủ giờ. Nhà tôi vì sợ tôi đói nên nhất định phải mua thức ăn cho tôi mang theo ăn trước khi lên máy bay.