Lần gặp nhau năm đó
Có ai ngờ thấy nhau lần cuối.
Nụ cười em vẫn tươi,
Môi mắt em vẫn thật nồng nàn,
Tình bỗng dưng chia xa, lửa hương nồng như gió bay cao.
Trời nổi cơn bão giông, cho chúng mình đôi ngả phân ly
Tự nhiên lòng rất nhớ
Nhớ biển và nhớ người
Người thì ở tận phương trời
Lái xe về biển, nụ cười héo queo
Trong lòng nghe tiếng sóng reo
Trong tim lãng đãng… buồn hiu hắt buồn
Con gái ngoan vừa lập thêm thành tích
Sinh thằng con giữa đại dịch Cô-Vy
Giữa lúc con người bị ngăn cách, phân ly
Đành vượt cạn một mình như từng đã (*)
Cuối tháng Bảy, trời mưa ở cái xứ nổi tiếng nóng bức là một hiện tượng lạ! Mưa rất nhẹ như mưa bụi mùa Thu quê nhà. Hạt mưa đậu lại trên tóc, trên vai áo, trên hoa lá. Hạt mưa làm trở giấc những ký ức nhạt nhòa đã ngủ yên từ trong sâu thẳm.