Sáng thức dậy / Ngón tay buồn / Ra vườn sau làm vài hơi thuốc lá / Dường như xuân sắp về / Nhưng mùa đông còn dằng dai, hơi lạnh tái tê / Bông tuyết đậu trắng trên những tàng cây trụi lá / Gió se lạnh chạm lên cụm Pensée lơi lả / Và con chim lẻ đôi đứng run rẩy trên cành
Sáng Tác Mới – New Piece
Những ngày chớm thu ở Houston khí trời mát dịu hẳn ra. Mùa hạ cháy bỏng đã thực sự đi qua, trả lại sự dễ chịu cho con người và những sắc màu tươi thắm cho cây cỏ. Tiếng phong linh dìu dặt nghe như những hồi chuông giáo đường, đôi khi dồn dập, đôi khi rời rạc ở sân vườn sau. Phong cầm tách cà phê bước ra ngoài cùng với gói thuốc trên tay
ngoài trời gió tạt mưa tuôn / trong nhà ngồi đếm giọt buồn rụng rơi / nhớ ai xa tít mù khơi / khi mưa sầm sập một trời xám tro
Nghe em nói sáng nay trời trở lạnh / Thu đã về xào xạc ở bên Lier / (Nơi nổi danh của loại Caves beer, / đô thị tự trị thuộc tỉnh thành Antwerp)
Thấy em ngồi vẽ trăng / Lòng tôi buồn như lá / Thấy em vẽ mùa Thu / Lòng tôi đầy sương mù
đêm trở giấc nghe dế kêu thánh thót / ra hiên ngồi, trăng mười tám treo cao / đóm lửa trên môi, nghe gió thì thào / lời tình tự đón mùa thu tương ngộ / bỗng tự hỏi biết em còn nhớ / đến một người xa biệt mù xa
Khi em đến / chiều nghiêng cây trút lá / nắng như tơ lấp lánh ở bên song / nụ cười duyên / tóc lộng gió / trời trong / chim rúc rích trên đầu cành đón đợi
Chỗ tôi ở – nơi nhà cửa lẫn lộn với cây cối, xóm làng yên vắng, thông reo vi vút, suối chảy rì rào, có cái tên rất hoàng gia: Kingwood, The Lovable Forest – khá xa phố thị, xa khu đông đúc Việt Nam; xa khu thương mại sầm uất của người Việt Houston. Dù đã sống ở đất nước này gần nửa thế kỷ, nhưng người Việt Nam vẫn rất khó để hòa nhập vào cái quê hương thứ hai yêu dấu nầy, nhất là khâu đồ ăn thức uống. (Nói là nói giùm những người lớn tuổi như chúng tôi chứ đám con nít, nhất là những đứa sinh ra ở đây, đã hội nhập từ khuya rồi.) Vì thế, muốn ăn ngon cho hợp khẩu vị, muốn không buồn chán vì tiếng thông reo thì phải tìm gặp người thân, bạn bè, là phải về phố
Để hồi đáp bức thư “Lâu Ghê Mới Gặp!” (*)
Còn có khi nào mình gặp lại
Chút tình miên viễn trả hư không
Kingwood, ngày… tháng… năm…
Em quý mến,
Mình đã gặp lại nhau, đi với nhau trọn một tuần lễ đầy – dù hầu hết đi với đại gia đình của anh ngoài một vài lần riêng lẽ, nhất là lần cuối cùng ngồi đối diện nhau trong quán café quen thuộc – mà vẫn không thể nói được tất cả đều thầm kín trong cùng tận đáy lòng. Nay, nhân dịp hồi đáp thư em gửi, anh mượn nó để nói hết những gì cần nói một lần rồi thôi.
Anh ngồi đón gió heo may Mân mê chiếc lá trên tay úa vàng Hương thu quanh quẩn dịu dàng Ngỡ như hương tóc của nàng hôm nao
