Trăng nghiêng tới chỗ em nằm / Đời nghiêng tới chỗ thăng trầm đời tôi / Ít nghiêng về phía thuận xuôi / Nhè nơi gió giập mưa vùi mà nghiêng
Sáng Tác Mới – New Piece
Hắn cùng với 3 người bạn học khác thay vì chuyển trường về tỉnh lỵ Bình Tuy, chúng hắn lại chọn về Long Khánh để tiếp tục ba năm sau cùng của bậc Trung Học, sau khi thi đậu Trung Học Đệ Nhất Cấp trường Trung Học Võ Đắc
Tôi chạnh nghĩ nếu một ngày gặp lại / Tôi và em, chúng mình sẽ ra sao / Tưởng tượng thôi mà lòng đã nôn nao / Tim loạn nhịp, bâng khuâng buồn như lá
Ngày Lễ chiến Sĩ Trận Vong / Thời tiết ẩm ướt, oi nồng / Bỗng đâu có trận mưa giông / Và tin bạn mất nhói lòng / Tử Sinh!
Sáng ra chưa thức giấc / Đã nhận được tin buồn / Một cựu học sinh đã bỏ bạn bỏ trường / Vùng miên viễn vẫy tay chào lần cuối
Có người hỏi tôi trên FaceBook / Thấy đề sinh năm 1975 / “Biết không phải cố tình chơi khăm / Nhưng ngày 29 tháng 4… trẻ quá!?”
hai câu thơ càng nghĩ càng thấm thía / anh và em ôm thương nhớ mỗi đầu / dù chúng mình lâu không gặp mặt nhau / không điện thoại, không thư từ thăm hỏi
Khi không thể chợp mắt / Xoay trở mỗi vài giây / Hết bên kia rồi lại bên này / Nằm thao thức trong đêm dài tĩnh lặng
Sáng nay trời trở lạnh / Quơ tay qua… thấy đã trống chỗ nằm / Hé mắt ngó quanh… thấy nàng đang sửa soạn đi làm / Như mọi bữa / Nhưng hôm nay rừng thông gọi gió / Đàn phong linh treo ngoài sân cỏ / Réo rắt từng hồi nghe rất vui tai
Tôi có dịp đọc một truyện ngắn với tựa đề MÍA của Hoàng Quân, một nhà văn nữ gốc Huế, lớn lên ở Quảng Ngãi, quê hương của mía. Nhưng Mía của Hoàng Quân chỉ là một liên tưởng khi có người so sánh cổ tay nàng tròn lẵn như đẵn mía. Tuy chỉ có một chữ mía đơn giản nhưng cũng đã khơi gợi dậy trong cô một tình cảm sâu đậm về một nơi chốn mà cô đã trải qua một thời niên thiếu
