Mặt trời đỏ rực non tây Vàng hoe giọt nắng cuối ngày rưng rưng Lá cây xào xạc ven rừng Lũ chim ríu rít hót mừng xôn xao
Sáng Tác Mới – New Piece
rừng thiêm thiếp dẫu ve sầu réo gọi / nắng vô tình hừng hực nóng như thiêu
thu đã về ngang đây / lá vàng rơi xao xác / lung linh nắng cuối ngày / gợi nỗi buồn man mác
Đôi tình nhân tay trong tay bước xuống / Miệng tươi cười cùng ánh mắt long lanh / Chiếc xe bus vội vàng rời bến đổ / Để lại sau lưng vệt khói mong manh
Tự nhiên lòng rất nhớ Nhớ biển và nhớ người Người thì ở tận phương trời Lái xe về biển, nụ cười héo queo Trong lòng nghe tiếng sóng reo Trong tim lãng đãng… buồn hiu hắt buồn
Con gái ngoan vừa lập thêm thành tích Sinh thằng con giữa đại dịch Cô-Vy Giữa lúc con người bị ngăn cách, phân ly Đành vượt cạn một mình như từng đã (*)
HẠNH PHÚC KHÔNG XA Nguyễn Xuân Đấu Tôi quen biết anh Yên Sơn đã rất lâu, trong hoạt động xã hội cũng như trên văn đàn. Rất vui được anh tín nhiệm cho đọc bản thảo và yêu cầu viết cho anh lời Tựa, lời giới thiệu cho tập sách này. Tôi vẫn ao ước […]
Đêm ngủ mơ đi trên bờ cát Sóng vỗ mênh mang Nhớ đến một người Nhớ bờ môi ngoan rộn rã tiếng cười Chạy trong nước Đùa vui trong nắng
Mới ngày nào đây trên phố nhỏ Lũ chúng mình cùng ngồi trên sân cỏ Dưới tàn cây rợp bóng Ăn bánh mì Cười nói vui vẻ hồn nhiên
rồi tới lúc phải lìa xa niềm vui chưa trọn, ngày qua vội vàng chuyện vui buồn, lẽ hợp tan bâng khuâng tự hỏi có còn tương lai
