Truyện//Story//Essay
Tay run run cầm tờ phóng ảnh Phi Vụ Lệnh (PVL) cuối cùng đã mờ nhạt – dù sau này đã được ép nhựa – sau bao nhiêu năm tháng “săm soi” ở mỗi độ tháng tư về hay mỗi lần nhớ bạn bè xưa, nhớ không gian cũ. Mỗi lần cầm tờ PVL trên […]
(Here comes Harvey) Theo truyền thông Texas, và cả tryền thông quốc gia, Harvey là cơn bão lớn nhất trong vòng 12 năm trở lại đây và sẽ gây lụt lội đi vào lịch sử Hoa Kỳ. Harvey bắt đầu thành hình ngoài khơi Vịnh Mexico tiến vào đất liền sẽ lên đến cấp 4, […]
Sau chuyến đi giao nhận xe ở San Antonio về khoảng gần 6 giờ chiều, sở đã đóng cửa, chỉ còn lại mấy anh chàng bán xe đang gạ giá với khách hàng. Thằng Joe, con ông chủ cho hắn biết là hai em hắn đã đi bộ về nhà từ lúc 5 giờ chiều. Hắn lái xe ra về, lòng mênh mang với mùa thu chung quanh.
Tóm lược cốt truyện.
Deana Florence, hiện là một Giáo Sư Đại Học Colorado Spring, vốn là một cô gái tóc vàng mà Tuấn đã tình cờ quen biết thân mật trong mấy ngày hè ngắn ngủi ở nông trại trên Pearsall, TX., ở những ngày mới tỵ nạn, cách nay 37 năm, tính từ 1975. Sau bao nhiêu năm cách biệt bỗng Deana xuất hiện và rồi gửi thư mời Tuấn đến dự lễ tốt nghiệp cử nhân của con gái duy nhất, mồ côi cha.
Những ngày chớm thu ở Houston khí trời mát dịu hẳn ra. Mùa hạ cháy bỏng đã thực sự đi qua, trả lại sự dễ chịu cho con người và những sắc màu tươi thắm cho cây cỏ. Tiếng phong linh dìu dặt nghe như những hồi chuông giáo đường, đôi khi dồn dập, đôi khi rời rạc ở sân vườn sau. Phong cầm tách cà phê bước ra ngoài cùng với gói thuốc trên tay
Để hồi đáp bức thư “Lâu Ghê Mới Gặp!” (*)
Còn có khi nào mình gặp lại
Chút tình miên viễn trả hư không
Kingwood, ngày… tháng… năm…
Em quý mến,
Mình đã gặp lại nhau, đi với nhau trọn một tuần lễ đầy – dù hầu hết đi với đại gia đình của anh ngoài một vài lần riêng lẽ, nhất là lần cuối cùng ngồi đối diện nhau trong quán café quen thuộc – mà vẫn không thể nói được tất cả đều thầm kín trong cùng tận đáy lòng. Nay, nhân dịp hồi đáp thư em gửi, anh mượn nó để nói hết những gì cần nói một lần rồi thôi.
Hắn cứ sống với sức sống vươn lên trong cái ảo tưởng, mơ hồ như một người khách lại. Hắn luyến tiếc quá tuổi thanh xuân cho nên rất ít khi hắn công nhận là hắn đã đứng bên kia một nửa cuộc đời!
Thường Tuấn không cần xem lại “spam folder” trong email trước khi xóa bỏ. Khi nào thấy nhiều quá, Tuấn chọn tất cả và xóa sạch một lúc. Mỗi ngày có 24 tiếng đồng hồ, ngoài giờ ngủ nghỉ và làm việc, Tuấn ngồi thiền trên net.
Sau khi ăn trưa, cà phê cà pháo ngoài chợ Đông Ba, Phi Hành đoàn trở lại phi trường Phú Bài đón hành khách để về Saigon. Buổi trưa Huế bầu trời xanh biên biếc, mây nhẹ như tơ, lòng thanh thản, sảng khoái vô cùng.
