Hắn cứ sống với sức sống vươn lên trong cái ảo tưởng, mơ hồ như một người khách lạ. Hắn luyến tiếc quá tuổi thanh xuân cho nên rất ít khi hắn công nhận là hắn đã đứng bên kia một nửa cuộc đời! Hắn không sợ già nhưng hắn không muốn chấp nhận. Chưa làm được việc gì nên trò nên trống mà đã già rồi thì nghe… thê thảm lắm!
Thân Hữu Chia Sẻ – Friend Sharing
Bài thơ của anh Yên Sơn vẫn là điệp khúc nhớ mong muôn thuở, khởi đầu và kết thúc, theo phong cách riêng của anh, thường một ý, để trân trọng và quấn quýt cảm giác nằm trọn trong tựa đề.
Mời bấm vào link: Thơ và hình ảnh chọn lọc về Yên Sơn
Thân mời quý bằng hữu một tách trà xanh và xem chương trình thi ca trên Radio VNHN do Mũ Nâu thực hiện nhân dịp kỷ niệm ngày tái sinh năm thứ 42:
Kính anh Yên Sơn! …Thú thật, nguyên một ngày Thứ Bảy vừa qua, em đã đọc thơ anh rất nhiều (theo vần mẫu tự) mới đọc tới vần M. Em xin phép nói như thế này, thiệt lòng chứ không hề câu nệ, rằng thơ của Yên Sơn không chải chuốt, không cầu kỳ, không […]
Thưa quý bằng hữu, quý độc giả. Rất tình cờ, tôi được quen biết Văn hữu Phạm Đức Nhì. Lần đầu tiên đọc bài thơ “
Nhóm thân hữu của nhà thơ Yên Sơn như nhà văn Nguyễn Đức Nam, nhà thơ Giang Hữu Tuyên, nhà báo Nguyễn Minh Nữu đã tổ chức một buổi ra mắt thi tập “Một Đời Tưởng Tiếc” của nhà thơ Yên Sơn /
Tôi quen biết thi sĩ Yên Sơn rất tình cờ. nhưng khi có cơ hội đọc thơ anh, tôi cảm nhận ngay và thấy như đã quen biết từ lâu; vì tiếng thơ là một phần tiếng lòng của tôi khi hướng về quê hương đất nước.
Thời ngồi trên ghế nhà trường tôi vẫn luôn “nhìn trời cao mà reo, mà mơ ước như diều để níu áo Hằng Nga, nằm bên dải Ngân Hà”. Những mẩu chuyện KQ làm tôi say sưa quên cả sách vở
Tôi đứng lặng bên trời / Nơi đây, mùa Thu mà nắng gắt / Mồ hôi rướm ướt mặt / Để mơ về gió mát Cali
