Chẳng lẽ tha hương ngồi đếm số / Chẳng lẽ quê nhà mãi tối tăm / Kể từ một chín bảy lăm / Giao thừa này nữa là bao năm rồi
Thơ – Poetry
đầu ghềnh một mái lá cheo leo / vang động chân mây tiếng thác reo / lãng đãng từng không mây bạc trắng / thảnh thơi cá lượn nước trong veo
Bơ vơ dáng ngọc triền sông / Chiều đi lặng lẽ bên dòng dửng dưng / Vẳng nghe sáo ngọc bâng khuâng / Đôi tà áo lụa, nửa lưng tóc huyền
Trong ta có vạn nỗi sầu / Đây chỉ một có gì đâu… hỡi người! / Ta từ trăm nhánh sông đời / Bao nhiêu ghềnh thác đổ vào đại dương
Mặc kệ anh… nhớ ai cũng được / Miễn trong lòng đã biết cưu mang / Có viễn vông, có se cát như dã tràng / Cũng có chỗ để miên man, tơ tưởng
này em, / kể từ ngày chúng mình gặp lại / anh luôn nhớ nghĩ về em / làm sao anh có thể cấm ngăn
Trả em một tập thư tình / Mười lăm tấm ảnh khi mình có nhau / Trả em luôn nỗi thương đau / Khi em quay gót qua cầu lửa hương
Em về thấp thoáng đầu non / xanh như liễu rũ dặm mòn lối xưa / em về hoa lá đong đưa /
lửng lơ nguyệt lạnh giữa khuya hạ buồn
soi gương, cười nụ / thấy tóc lắm muối, ít tiêu / da mặt nhăn nheo như cụ / ta bàng hoàng, méo xệch
