gió reo gọi giật cung sầu / đất trời trở lạnh bắt cầu đông sang
Thơ – Poetry
Thu đã về rồi em đừng buồn nữa / Chuyện hợp tan hồ dễ trong tầm tay
Bỗng Nhiên Tương Ngộ Một bất ngờ kỳ thú Em hẹn qua thăm tôi Từ cánh đồng hoa vàng huyền hoặc xa xôi Từ buổi sáng ngỡ ngàng đọc lời ly biệt
Có con nắng lung linh ngoài song cửa / Như thầm thì trò chuyện với nàng xuân
Hãy tưởng tượng tôi hóa thân giọt nước / Từ vòi sen rất từ tốn tuôn ra / Thấm suối tóc huyền, ve vuốt làn da / Lăn nghịch ngợm qua đồi nương tươi thắm
Em là mùa của thi ca / Là con nắng lụa, là hoa thơm nồng / Tình anh như chiếc lá cong / Và em là ngọn thu phong dịu dàng
Có cô nhỏ bên kia bờ giậu trúc / Tóc thậm thoài với đôi mắt nhung đen / Hai lúm đồng tiền trông thật có duyên / Khi cười nói, khi mơ màng hong nắng
Nắng dột từ trên lũng mây cao / Ngồi dưới tàng cây nghe gió thì thào / Ta nhọc mệt nghĩ về dĩ vãng / Những buổi hẹn hò, những trăng sao
Tóc em lá ủ hương rừng / Trong đêm trăng tỏ, nóng bừng vành môi / Thơm thơm từng giọt mồ hôi / Ôm bầu lửa rực, đất trời đảo điên
