Thu đã về đậu vàng sườn núi / / Chiều trên đồi nắng tắt, mờ sương / Bóng hình em ở cuối con đường
Nghe rất chậm thời gian gõ nhịp
Thơ – Poetry
Đi gần hết đoạn đường trần nghiệt ngã / Sống hòa mình với kẻ lạ người quen
Sáng thức dậy cùng gối chăn tẽ lạnh / Xuân đã về, chim biếng hót bên hiên
Rồi mai hồn phách về đâu / Khi trăng chếch bóng bên lầu sương khuya / Là khi hồn xác đoạn lìa / Sông thu cạn nước, tình kia cạn dòng
Trăng nghiêng tới chỗ em nằm / Đời nghiêng tới chỗ thăng trầm đời tôi / Ít nghiêng về phía thuận xuôi / Nhè nơi gió giập mưa vùi mà nghiêng
Tôi chạnh nghĩ nếu một ngày gặp lại / Tôi và em, chúng mình sẽ ra sao / Tưởng tượng thôi mà lòng đã nôn nao / Tim loạn nhịp, bâng khuâng buồn như lá
Ngày Lễ chiến Sĩ Trận Vong / Thời tiết ẩm ướt, oi nồng / Bỗng đâu có trận mưa giông / Và tin bạn mất nhói lòng / Tử Sinh!
Đêm sâu trăng lạnh từng không / Câu kinh dìu dặt. Thư phòng lặng yên / Tiếng đêm khua động ngoài hiên / Sương rơi lác đác bên thềm trăng vơi
Ngồi nghe lòng quạnh vắng / Dưới trăng vàng long lanh / Tiếng đêm xào xạc quẩn quanh / Giọt sương đọng ở đầu cành chực rơi
Sáng ra chưa thức giấc / Đã nhận được tin buồn / Một cựu học sinh đã bỏ bạn bỏ trường / Vùng miên viễn vẫy tay chào lần cuối
