Chiều rớt vội, chân bước theo kỷ niệm / Rất vô tình tôi gặp lại chính tôi / Hắt hiu buồn, dõi mắt ngắm biển khơi / Lòng nặng trĩu niềm nhớ thương quay quắt / Dẫu dấu yêu chỉ là trong tầm mắt / Mà như nghìn trùng xa tít, mù tăm
Thơ – Poetry
Từ miền đông về ngang qua phố biển / Muốn tìm người, sao ngần ngại bước chân / Bao dấu yêu bỗng nhạt nhoà câm nín / Ai nỡ vô tình ngoảnh mặt quay lưng
Tui buồn bực nhớ thương hoài phát bịnh / Tại người ta cứ lửng lửng lơ lơ / Đã bao lần tui rị mọ làm thơ / Kẹp vào sách còn giả vờ không thấy
Thăng trầm với tháng ngày qua / Bao nhiêu trăng khuyết trăng tà còn đây / Ráng chiều vàng vọt chân mây / Mờ xa cánh nhạn gọi ngày dửng dưng
Sen vàng nở giữa bùn nhơ / Hương thơm thoang thoảng bên bờ phù vân / Nhớ xưa xe ngựa ân cần / Chiều rơi bóng nhạn mờ dần thức mây
Nhìn con nước chảy vô tình / Chợt nghe tiếng gọi tử sinh chạnh lòng / Hết rồi chín đợi mười trông / Cầm như chiếc lá giữa dòng trầm luân
Tui nghĩ về O / Tui thương xứ Huế / Thương dòng Hương Giang sông nước êm đềm / Thương sáng Kim Long, chiều núi Ngự Bình
Chi lạ rứa ôn nì quê quá hỉ / Thơ của tui ôn lấy ở mô ra / Thơ tui làm là để tặng người ta
Thu đã về đậu vàng sườn núi / / Chiều trên đồi nắng tắt, mờ sương / Bóng hình em ở cuối con đường
Nghe rất chậm thời gian gõ nhịp
Đi gần hết đoạn đường trần nghiệt ngã / Sống hòa mình với kẻ lạ người quen
