Ngồi trong bóng đêm Nghe tiếng gió đuổi nhau qua thềm vắng Cả không gian âm trầm vắng lặng Chỉ có tiếng côn trùng rả rích gọi canh thâu
Thơ – Poetry
Có phải chăng ta đầu hàng số mệnh / Để tinh thần xuống thấp lộ nỗi cô đơn / (như thủy triều rút đi bày trơ bờ đá, phơi cả rong rêu) / Trống trải tủi hờn
Cuối thu rồi người có hay không Dường nghe tiếng lá rụng trong lòng Cảnh buồn người có vui đâu nhỉ Mờ mịt đất trời, sương mênh mông
Em thức dậy sáng nay / Trên môi tươi có nụ cười rạng rỡ / Đôi chim xanh gọi bình minh về bên vành tổ / Hoa đón chào tia nắng sớm ban mai / Mây trắng trời cao lờ lững khoan thai / Trên biển vắng xôn xao bờ sóng vỗ
Lửa ở lòng ta phải không anh / Bùng lên hay chỉ sáng mong manh
Anh tất bật bỏ trường, bỏ lớp / Khi chiến chinh về góc sân trường
Mời em nhấp chén rượu suông / Gọi trăm nỗi nhớ / lòng vương vấn lòng / Xin em hát khúc núi sông / Cho đêm rực rỡ nắng hồng ban mai
Trên bờ cát có một người thẩn thơ thờ thẩn / Đắm đuối nhìn nhìn sâu thẳm suốt đại dương / Cơn gió lạnh chập chờn trên đầu lượn sóng / Nghe buốt niềm đau đau quặn thắt trong tim
Hôm nay lá rụng đầy trên cỏ / Gió thổi qua thềm rung khánh ngân / Ríu rít trên cành bầy sẻ nhỏ / Kháo chuyện thu về thăm Houston
Hỏi em tôi có biết / Năm tháng cũng biết yêu / Khi gió heo may gai lạnh sáng, chiều / Khi mùa thu trở mình trên lá
