Ai không muốn một đời chim xoải cánh / Tung tăng bay cùng đất rộng trời cao / Đêm vô cùng, đêm huyền hoặc trăng sao / Ngày tiếp nối ngày, bốn mùa mưa nắng
Thơ – Poetry
Sáng nay trời trở lạnh / Sương rơi từ cành thông / Cây ngô đồng rụng lá / Dửng dưng chờ đông phong
Kingwood, tuyết rơi được một đêm Và giá lạnh cũng chừng dăm ba bữa Nhưng vườn cây xanh bây giờ không còn nữa Dù mưa rơi nặng hạt mấy hôm rồi
Ngồi trong bóng đêm Nghe tiếng gió đuổi nhau qua thềm vắng Cả không gian âm trầm vắng lặng Chỉ có tiếng côn trùng rả rích gọi canh thâu
Có phải chăng ta đầu hàng số mệnh / Để tinh thần xuống thấp lộ nỗi cô đơn / (như thủy triều rút đi bày trơ bờ đá, phơi cả rong rêu) / Trống trải tủi hờn
Cuối thu rồi người có hay không Dường nghe tiếng lá rụng trong lòng Cảnh buồn người có vui đâu nhỉ Mờ mịt đất trời, sương mênh mông
Em thức dậy sáng nay / Trên môi tươi có nụ cười rạng rỡ / Đôi chim xanh gọi bình minh về bên vành tổ / Hoa đón chào tia nắng sớm ban mai / Mây trắng trời cao lờ lững khoan thai / Trên biển vắng xôn xao bờ sóng vỗ
Lửa ở lòng ta phải không anh / Bùng lên hay chỉ sáng mong manh
Anh tất bật bỏ trường, bỏ lớp / Khi chiến chinh về góc sân trường
