Cơm áo đời nay quá ngặt nghèo / Bóng chiều, hoa nhụy bẽ bàng theo / Ngồi đây tiếc nhớ quê xa mãi / Thi phú, văn chương hóa bọt bèo
Thơ – Poetry
Mới lập đông mà trời sao buốt giá / Cây trơ cành run rẩy đứng trong sương / Một gã hom hem đứng trước đài gương / Mở to mắt trông tìm ngày tháng cũ
Sáng thức dậy lòng buồn nhớ Bé / Biết bao giờ gặp lại Bé ơi / Hai phương trời chẳng mấy xa xôi / Nhưng ngang trái rụng đầy lối nhỏ
Đêm giao thừa, tôi gạo bài, trả nợ / Áo cơm đời này: sớm học, chiều thi / Kiến thức ABC ngẫm có ích gì /
Mà căng mắt, mà miệt mài khuya sớm
từ ly biệt cuối trời tây / anh về mộng mị những ngày bên nhau / tương tư dài cả đêm thâu / ngó quanh ngó quẩn ở đâu cũng là
Mùa Tình Nhân / Tôi trở về mạn Bắc / Nắng xuân vàng óng ánh như tơ / Hoa lá reo vui
Khi nào bạn muốn viết Đừng rào trước đón sau Thật ảo khác gì đâu Cứ viết điều muốn viết
Hai bên bờ vắng đầy cỏ rác / Ngập lối đi xưa xuống bến đò. / Hồn ma bóng quế đều xơ xác / Và lòng người sống lại buồn xo.
Sáng hôm nay Rừng Vua vàng trong nắng Hoa khoe mau gọi lũ bướm vờn quanh Bầu trời cao, hoa cỏ biếc màu xanh Ngồi lặng ngắm mùa xuân cao tiếng hát
Mùa xuân tới không gian chừng mở rộng / Mây trên trời lãng đãng mấy tầng cao
