Sáng hôm nay Rừng Vua vàng trong nắng Hoa khoe mau gọi lũ bướm vờn quanh Bầu trời cao, hoa cỏ biếc màu xanh Ngồi lặng ngắm mùa xuân cao tiếng hát
Thơ – Poetry
Mùa xuân tới không gian chừng mở rộng / Mây trên trời lãng đãng mấy tầng cao
Sáng ra đầu óc lơ mơ / Với tay gở nốt cái tờ cuối năm / Cám ơn lời chúc, câu thăm / Nhưng sao Tết lại lạnh căm thế này
Tui thương Huế là thương ngày mới lớn / Thuở học trò khi tập tễnh làm thơ / Tui nhớ hoài màu kỷ niệm như mơ / Khi giở lại tập ngày xanh lưu bút
Anh rất tiếc / Không cùng em trở về quê hương yêu dấu / Để chúng mình cùng sống lại quảng đời xưa / Cùng vui chơi, cùng chạy nhảy nô đùa
Kìa gấm vóc, nọ giang sơn / Như trong ảo ảnh chập chờn trên mây / Gió chiều làm tỉnh cơn say / Bỗng quên cung bậc những ngày dọc ngang
Trời trở lạnh kéo về cơn mưa bụi / Nhìn ra ngoài lá vàng đỏ đầy sân / Nỗi nhớ em lòng se thắt, bâng khuâng / Khung trời xám khơi mạch sầu tràn vỡ
Từ những nỗi muộn phiền tím rịm / Từ những cơn mê sảng xanh xao / Em xa anh từ thuở nào / Mà một cõi phù sinh vàng hơn lá
ở nơi này trời cuối thu rất lạnh / tôi bơ vơ như cánh bướm lạc loài / cúc sắp tàn màu sắc cũng nhạt phai / cây trụi lá mặc gió lùa khuya sớm
