Anh rất tiếc / Không cùng em trở về quê hương yêu dấu / Để chúng mình cùng sống lại quảng đời xưa / Cùng vui chơi, cùng chạy nhảy nô đùa
Thơ – Poetry
Kìa gấm vóc, nọ giang sơn / Như trong ảo ảnh chập chờn trên mây / Gió chiều làm tỉnh cơn say / Bỗng quên cung bậc những ngày dọc ngang
Trời trở lạnh kéo về cơn mưa bụi / Nhìn ra ngoài lá vàng đỏ đầy sân / Nỗi nhớ em lòng se thắt, bâng khuâng / Khung trời xám khơi mạch sầu tràn vỡ
Từ những nỗi muộn phiền tím rịm / Từ những cơn mê sảng xanh xao / Em xa anh từ thuở nào / Mà một cõi phù sinh vàng hơn lá
ở nơi này trời cuối thu rất lạnh / tôi bơ vơ như cánh bướm lạc loài / cúc sắp tàn màu sắc cũng nhạt phai / cây trụi lá mặc gió lùa khuya sớm
Ai không muốn một đời chim xoải cánh / Tung tăng bay cùng đất rộng trời cao / Đêm vô cùng, đêm huyền hoặc trăng sao / Ngày tiếp nối ngày, bốn mùa mưa nắng
Sáng nay trời trở lạnh / Sương rơi từ cành thông / Cây ngô đồng rụng lá / Dửng dưng chờ đông phong
Kingwood, tuyết rơi được một đêm Và giá lạnh cũng chừng dăm ba bữa Nhưng vườn cây xanh bây giờ không còn nữa Dù mưa rơi nặng hạt mấy hôm rồi
