chiều nay sương khói đâu nhiều quá / nhuộm trắng rừng cây đứng ngẩn ngơ / ra cửa đón em về. Thong thả / mỉm miệng cười, xanh mướt như mơ
Thơ – Poetry
Thật không biết đầu óc lũ chúng bây chứa những gì trong đó / Mà không biết sự lợi hại của ba đặc khu dự định cho thuê / Hay là vì bạc tiền chúng mầy đã ngập mặt phủ phê / Nên bất kể nước mất nhà tan, thẳng đường mua bán
Máu của anh đã đổ /
Máu của chị đã loang /
Máu của em đã tươm xé ruột gan /
Trong huyết quản nghe sục sôi hồn dân tộc
Đọc tin tức hàng ngày buồn khôn xiết / Đất nước điêu linh, vận nước nổi trôi / Cùng đau lòng với quê mẹ xa xôi / Giặc xâm lấn dồn máu trào lên mắt
“An-yeong Incheon” / Tôi vừa đến từ Tokyo lộng lẫy / Đến từ một nước láng giềng / Mà trong lòng dân Hàn không mấy thích ưa
Yên Bái sớm, khói mờ bay, Người đi giữ nước, tháng ngày còn in. Đầu rơi nhưng chí chẳng nghiêng, Máu hồng thấm đất, lòng thiêng gọi hồn.
(Thơ hiệu triệu tuổi trẻ hôm nay) Hãy nhớ Yên Bái một sớm mưa phùn, Máu thanh xuân nhuộm từng tấc đất, Nguyễn Thái Học lên đoạn đầu bình thản: “Chúng tôi đi, để người sau bước tiếp!”
“Thanh niên ơi hồn thiêng núi sông đợi chờ / Nơi tay ta toàn dân ngóng trông từng giờ”(*) / Wael Ghonim(**) đã liệt oanh tuyên bố / “Tôi sẵn sàng chết cho dân chủ tự do”
Tôi chợt tương tư / Người em mạn Bắc / Không gặp em, tháng ngày dài dằng dặc / Đất trời buồn, hoa lá cũng bâng khuâng
Tui đã hứa về thăm O lần nữa / Khi mưa thu nhuộm vàng lá vườn sau / Răng còn kèn cựa chi nhau / Mai tê há chẳng qua cầu tử sinh
