Một thuở phi bào khăn quàng tím / Ngày ngày quanh quẩn vạn đường mây / Hăm chín tháng tư tàn cuộc chiến / Ba sáu năm qua cuốc với cày
Thơ – Poetry
Lá vàng chen lá đỏ / Mùa thu chín trên cây / Một mình một bóng ngồi đây / Nghe hiu hắt lạnh se ngày tàn thu
Có ai không sợ tuổi già / Giật mình khi thấy xuân qua lạnh lùng
Tự nhiên lòng buồn khắc khoải / không tại vì những hạn hẹp chênh vênh / từ lúc con nắng lên / trong buổi sáng tàn thu lạnh giá
Ai muốn mua trăng tui bán cho / Trăng Hiu-Tân vẫn đẹp vô bờ / Đêm qua trăng sáng lung linh quá / Tui ngắm trăng suông mà ước mơ
Trăng mồng Tám xuyên qua vuông cửa / Thư thái ngồi, lưng tựa tường hoa / Vẳng nghe tiếng nhạc xa xa / Lần theo tiếng niệm Di Đà từ tôn
Tôi có những ông bạn Gọi mầy tao như xưa Có thằng râu tóc lưa thưa Có thằng bạc trắng khi vừa làm sui
Nì O mùa Hạ đã về / Hỏi người con gái bên tê răng buồn / Đêm qua ngắm biển sóng cồn / Để buồn lên mắt, để hồn ngẩn ngơ
Tưởng cùng đi chung đường / Bỗng mỗi người một ngả / Em xuôi về bến lạ / Tôi ngẩn ngơ giọt sầu
Em hãy cứ là phượng / của những ngày hè rực rỡ năm xưa / hãy kiêu sa trong nắng / cứ ngạo nghễ trong mưa
