Bốn mươi lăm năm nghĩa là xuân đã muộn. Tưởng Hạ chỉ vừa sang sao Thu đã đến bên thềm. Nhìn lại tóc mình sương điểm xám màu đêm. Lòng quay quắt nhớ thương quê! Ôi nghìn trùng xa cách.
Thơ – Poetry
Cuối tháng Tư tôi lên tàu chạy giặc / Đâu biết rằng sẽ vĩnh viễn lìa xa / (Đã hai năm chưa gặp lại mẹ cha / Vì chinh chiến trên mọi miền đất nước)
Cuồng chân, trí lụt, lòng buồn Đọc nhiều nhức mắt, ra vườn dạo quanh Ngoài sân nắng nhạt, trời xanh Có con chim đỏ trên cành gọi vang
Just then… some thirty-three a year I look back on those green times dear Since “nineteen seventy five” Time has passed so fast into the past to dive. When it seemed in a flowery summer night dream to hive. Contemplating myself in the mirror, how strange: Gray hair, sunken cheeks, wrinkled skin – what change! […]
Mới đó… mà đã 45 năm / Kể từ ngày “một-chín-bảy-lăm” / Thời gian lướt đi thật nhanh / Nhìn lại một thời xuân xanh
Vườn Cổ Tích, một lần anh trở lại / Nằng hanh vàng, nắng se lạnh rừng thông / Thu sắp tàn, mùa đã chuyển vào đông / Bước ngần ngại, cầm trên tay nỗi nhớ
Sáng hôm nay Rừng Vua vàng trong nắng Hoa khoe mau gọi lũ bướm vờn quanh Bầu trời cao, hoa cỏ biếc màu xanh Ngồi lặng ngắm mùa xuân cao tiếng hát
Xin cùng tôi thắp nén hương lòng tưởng nhớ những người bạn, phi hành đoàn 5 người, của chiếc AC119K do Tr/U Trang Văn Thành và Tr/U Tào Thuận lái
Theo tiếng gọi, tôi trở về mạn bắc / Gió giao mùa vi vút cánh rừng phong / Nghĩ tới một người tháng đợi ngày mong / Lòng náo nức tăng nhanh từng cây số
