Nếu một ngày em phải ra đi / Chắc ngõ trúc sẽ buồn hiu buồn hắt / Rừng thông lặng câm dưới sương mù giăng mắc / Và gió sẽ ngừng để dõi bước chân em / Có lẽ tôi sẽ thức trắng đêm / Để mặc niệm những gì em để lại
Thơ – Poetry
Nếu ta là thời gian / Tình sẽ bền lâu / Yêu không ngừng nghỉ
Thơ & Nhạc: Yên Sơn Ca sĩ: Hoài Thu Vần thơ buồn em viết gởi cho anh giữa lúc mùa đông kéo về lạnh giá gió tương tư thổi tím hồn hai ngả đêm nhạt nhòa vời vợi ánh trăng lu
Đã hết rồi, tin yêu không còn nữa / Sẽ không còn nghe tiếng nói dịu êm / Nhạn lẽ đôi bên trời kêu thảm thiết / Ta nhớ người trĩu nặng cả buồng tim
“Chỉ có thuyền mới hiểu biển mênh mông nhuờng nào! Chỉ có biển mới biết thuyền đi đâu về đâu”* hai câu thơ càng nghĩ càng thấm thía anh và em ôm thương nhớ mỗi đầu dù chúng mình lâu không gặp mặt nhau không điện thoại, không thư từ thăm hỏi
Ngày trở dậy khóm hoa cười trong nắng / Lá xôn xao cùng chim hót trên cành / Chú bướm vờn tình bên chòm hoa cúc / Lối cỏ mơ màng sương đọng long lanh
Viết cho Đặc San LTTHLK 2021 Kể cho anh nghe vui buồn cuộc sống Từ khi lìa trường trôi nổi đó đây Kể cho chị nghe từ những tháng ngày Sau “giải phóng” liều thân tìm sự sống
Tự nhiên nhớ quá Sài Gòn Bốn sáu năm mình vẫn còn tha hương Tuổi già giọt lệ như sương Sao cứ tưởng tiếc quê hương nghìn trùng
Mây lãng đãng bay cuối trời Gửi thương nhớ đến một người phương xa Biết người vẫn nhớ đến ta Nhưng rất hiểu tình chỉ là mây bay
Mới 6 tháng mà đưa tang mấy bận Hết bạn tới thầy, rồi lại bạn… liền tay Tuấn ơi! Hôm nay lại tiễn linh mầy Đi bất chợt, để lại đây nỗi buồn
