Giữa chốn nhân gian người đời bỗng lạ / Miệng niệm thiên đường, bụng chứa gươm đao / Thì hỏi sao ta không hề đếm kể / Nửa đời rồi, nửa đời nữa rồi sao
Thơ – Poetry
Em hay hỏi thư tình sao không viết / Mà cứ theo chòng ghẹo, phá người ta / Biết nói gì khi màu tóc sương pha / Khi con nắng chiều đậu trên giốc tối
Tập vở ngày xưa thật dễ thương / Theo ta vào mộng những canh trường / Ngày đi rất vội, trăng vàng vọt / Đêm đến cuộn mình nhớ cố hương
Có bao giờ ta uống cùng dòng nước / Có con sông nào chảy ngược về non
Em nói với tôi:/
“Em đã đọc bài tôi viết… từng chữ, từng câu / Cũng se lòng mà không biết phải làm sao” / Xin cám ơn em tấm lòng lân tuất / Nhưng không cần thiết phải làm chi hết / Cứ nghiền ngẫm cho thấm vào lòng / Những rung động cùng một dây tương hợp
Nếu một ngày em phải ra đi / Chắc ngõ trúc sẽ buồn hiu buồn hắt / Rừng thông lặng câm dưới sương mù giăng mắc / Và gió sẽ ngừng để dõi bước chân em / Có lẽ tôi sẽ thức trắng đêm / Để mặc niệm những gì em để lại
Nếu ta là thời gian / Tình sẽ bền lâu / Yêu không ngừng nghỉ
Thơ & Nhạc: Yên Sơn Ca sĩ: Hoài Thu Vần thơ buồn em viết gởi cho anh giữa lúc mùa đông kéo về lạnh giá gió tương tư thổi tím hồn hai ngả đêm nhạt nhòa vời vợi ánh trăng lu
Đã hết rồi, tin yêu không còn nữa / Sẽ không còn nghe tiếng nói dịu êm / Nhạn lẽ đôi bên trời kêu thảm thiết / Ta nhớ người trĩu nặng cả buồng tim
“Chỉ có thuyền mới hiểu biển mênh mông nhuờng nào! Chỉ có biển mới biết thuyền đi đâu về đâu”* hai câu thơ càng nghĩ càng thấm thía anh và em ôm thương nhớ mỗi đầu dù chúng mình lâu không gặp mặt nhau không điện thoại, không thư từ thăm hỏi
