Nếu một mai thanh bình quay trở lại Tôi nhất định về tắm mát sông xưa Sẽ được đùa vui như ngày thơ dại Chạy nhảy tung tăng dưới mấy hàng dừa
Thơ – Poetry
Tôi ngồi bên cửa sổ viết nhạc tính tình tang Mẹ ngồi bên cạnh bình an miệt mài biên chép từng hàng từng câu
Gặp cô bé sinh viên ở hành lang đại học Rạng rỡ môi cười, nhân diện đài trang Hôm nay vinh quy, sĩ tử nhận bảng vàng Kẻ Bác sĩ, người Ph.D. đông vô số kể Trong đám tân khoa… ô kìa cô bé Mới vừa đây “Anh, Chú” loạn cào cào
(viết cho lần chia tay đã lâu) Khi chia tay nhau tôi đã nhiều lần dọ hỏi “có bao giờ mình gặp lại nhau không” Người hỏi vẫn cứ hỏi Chờ mong cứ chờ mong Đi hỏi gió, gió chỉ thì thầm “chuyện hợp tan đừng bao giờ hỏi”
Tôi quen nàng rất tình cờ, rất lạ và cũng rất thơ. Nàng còn trẻ so với tuổi tôi vàng úa. Tính tôi thích đùa, hay chọc phá trong khi nàng lại rất nghiêm trang. Có một lần tôi bị phang ngang vì hiểu lầm tôi trong một câu nói.
Tôi vẫn nhớ cuộc tình như cơn mộng nhớ vườn hương xưa trăng sao lồng lộng tôi với em âu yếm đứng nhìn nhau nhìn chưa được bao lâu đã bị cơn bão tình xô mạnh
ta vốn nhìn đời xanh thăm thẳm / trong mãi mê tìm kiếm bôn ba / rốt cuộc cũng trở về khởi điểm / bật cười xuân sắc đã phôi pha
Sáng xuân tươi cùng em đi dạo / Trong hương nồng bụi phấn đầu năm / Nhẹ nhàng em chỉ tôi xem / Hoa muôn sắc thắm, bướm chen nắng vàng
Đừng buồn anh em ơi / Sông đời chia trăm nhánh / Tình mình là ảo ảnh / Quá một thời thanh xuân
Bản chất của nước không có sóng / Nếu nổi phong ba tại gió thôi / Núi kia sừng sừng với đời / Chỉ vì tuyết phủ tưởng màu thời gian
