ta vốn nhìn đời xanh thăm thẳm / trong mãi mê tìm kiếm bôn ba / rốt cuộc cũng trở về khởi điểm / bật cười xuân sắc đã phôi pha
Thơ – Poetry
Sáng xuân tươi cùng em đi dạo / Trong hương nồng bụi phấn đầu năm / Nhẹ nhàng em chỉ tôi xem / Hoa muôn sắc thắm, bướm chen nắng vàng
Đừng buồn anh em ơi / Sông đời chia trăm nhánh / Tình mình là ảo ảnh / Quá một thời thanh xuân
Bản chất của nước không có sóng / Nếu nổi phong ba tại gió thôi / Núi kia sừng sừng với đời / Chỉ vì tuyết phủ tưởng màu thời gian
Mấy từng xanh trăng vàng lóng lánh / Ta một mình ngắm ánh trăng vơi / Xuân về hoa lá xanh tươi / Bên ni ta lại nhớ người bên tê
Trăng hôm nay tròn lắm Mùa trăng đến rồi đi Chỉ còn lại mối tình si Qua bao năm tháng kiên trì nằm đây
Xin cười với nhau nụ cười độ lượng / Để làm hành trang khi phải ra đi / Cuộc sống hèn sang ngẩm lại ích gì / Sau khi bước chân qua cầu sinh tử
dường như đông về ngoài ngõ / mùa thu cũng đã ra đi / ôi những sắc màu vàng đỏ / phơi mình trước cuộc phân ly
Từ giấc mơ bàng hoàng vương vãi lại / Chút dư âm giữa chăn gối ơ hờ / Nghe chung quanh bỗng tĩnh lặng như tờ
