Thơ – Poetry
Khi cành khô lá trụi Cũng vừa lúc đông sang Cây sầu đông không thể có trái ngang Sao rụng rớt khi em vừa chạm ngõ
Tháng Giêng trời se lạnh Nghe lòng buồn nôn nao Niềm thương nhớ dạt dào Chốn cũ quê xưa bao giờ về!
Thu đi lá cũng vàng khô Riêng tôi đứng lại ngẩn ngơ với chiều Cả một đời xuôi ngược Đến lúc phải buông tay Chiếc lá trên dòng nước Bềnh bồng cùng mây bay
Nhóm bếp lửa mùa đông Để xua đi hơi lạnh Chung quanh đều hiu quạnh Và tôi ngồi bất động giữa một vùng ánh sáng lung linh
Đốt điếu thuốc để mong tìm hơi ấm Nhìn tro tàn rơi rớt xuống đời tôi Đã từ lâu em trở thành xa vắng Cuộc tình buồn rồi cũng sẽ phai phôi
thovanyenson.com và Yên Sơn chân thành cầu chúc quý thân hữu và độc giả một mùa Noel an bình và hạnh phúc bên những người thân yêu.
Người xa hương tóc còn nồng Chia tay để lại nỗi lòng xót xa Tôi trở lại vườn xưa thăm người cũ Dẫu trong lòng nhiều trắc trở, âu lo Thấy dáng em đứng ở cổng ngẩn ngơ Giống những lần đầu khi vừa quen biết
Dương Thượng Trúc và toàn ban trên Viet Radio 1560AM QUYÊN DI NHẠC THUẦN TUÝ VÀ NHẠC CÓ LỜI Ban đầu nhân loại có nhạc thuần tuý. Chỉ nhạc thôi, không có lời hát. Vì thế, nghe nhạc nhưng không phải ai cũng hiểu được nhạc. Bá Nha không câu nệ tuổi tác, địa vị, […]
Em đã vào hạ chín Mắt môi vẫn nồng nàn Còn tôi chiếc lá úa vàng Lắc lư cùng giấc mơ hoang cuối mùa
