Ngày xửa ngày xưa…
Không có ai bán dưa
nhưng có người bán lúa giống
Thuở không có quân nên đầu thường ngày đội trời chân vẫn đạp mây bay, sớm đi mưa chiều về gió.
Ở ngày xa xưa đó, rất khó để nhớ thuở nào; hắn theo anh Châu về nhà chơi một buổi. Ý trời dun rủi, gặp cô bé gọi “chú ơi chú” ngon ơ! Thấy cô bé có cái mặt ngây thơ với đôi mắt to tròn đen lay láy; phía trước trán có một cái xoáy nên tính tình nghịch ngợm khỏi chê.
Khi bước qua ngưỡng cửa 70, tôi đã chấp nhận sự mỏng manh của cuộc sống con người; đã chấp nhận sự vô thường của đời sống; chấp nhận câu nói, “có đến ắt có đi.” Dù vậy, sự ra đi nào của những người thân thiết, quen biết đều để lại trong tôi một nỗi buồn; nhất là sự ra đi của Giáo Sư Nguyễn Song Thuận, với tôi, quá bất ngờ và nhiều thương tiếc.
Trên cành chiếc lá đong đưa
Sợ cơn bão táp, gió mưa tạt về!
Lòng đoài đoạn nhớ thương quê
Đêm sâu bất tận, ngày lê thê dài
Trong ta nghìn nỗi u hoài
Đêm mơ bão rớt bên ngoài hiên trăng