Sáng giật mình tỉnh giấc, nhìn đồng hồ đã hơn 8g. Điều này cũng khá bất thường vì tôi rất không thích dậy trễ. Muốn tung chăn ngồi dậy nhưng bờ vai có người đang gối. Thấy nhà tôi nằm yên, ngoan ngoãn như con mèo. Tôi nhỏ nhẹ nói khẽ bên tai nàng, “Em à, mình dậy đi thôi, cái hẹn chạy xe đạp mấy tuần qua đang đợi kìa.” Nhà tôi cựa mình một cách lười biếng, ôm chặt tôi thêm chút nữa rồi buông ra, ngồi dậy tỉnh queo. “Ừ nhỉ, mình dậy ngay đi anh.”
Có ai không sợ tuổi già
Giật mình khi thấy xuân qua lạnh lùng
Nghe nhạc tình lại bâng khuâng
Nhìn trăng lồng lộng… rưng rưng thở dài
Buồn trông hoa nhụy tàn phai
Xôn xao tấc dạ: một ngày vừa qua
Hưởng ứng lời kêu gọi của Ban Điều Hành, dự định thực hiện một đặc san 10 Kỷ Niệm sự ra đời của Diễn Đàn Hội Quán Phi Dũng, tôi xin được góp một bài vui về kỷ niệm sinh hoạt với anh chị em KQ và thân hữu nơi này.
Hôm nay, sau những bận rộn trong ngày nghỉ, ông ngồi nhớ tới Hạ-Vy của ông. Viết vài hàng cho cháu cưng như một mốc thời gian để làm kỷ niệm cho cháu sau này.