Chiều rớt vội, chân bước theo kỷ niệm / Rất vô tình tôi gặp lại chính tôi / Hắt hiu buồn, dõi mắt ngắm biển khơi / Lòng nặng trĩu niềm nhớ thương quay quắt / Dẫu dấu yêu chỉ là trong tầm mắt / Mà như nghìn trùng xa tít, mù tăm
Sáng Tác Mới – New Piece
Từ miền đông về ngang qua phố biển / Muốn tìm người, sao ngần ngại bước chân / Bao dấu yêu bỗng nhạt nhoà câm nín / Ai nỡ vô tình ngoảnh mặt quay lưng
Thăng trầm với tháng ngày qua / Bao nhiêu trăng khuyết trăng tà còn đây / Ráng chiều vàng vọt chân mây / Mờ xa cánh nhạn gọi ngày dửng dưng
Sen vàng nở giữa bùn nhơ / Hương thơm thoang thoảng bên bờ phù vân / Nhớ xưa xe ngựa ân cần / Chiều rơi bóng nhạn mờ dần thức mây
Nhìn con nước chảy vô tình / Chợt nghe tiếng gọi tử sinh chạnh lòng / Hết rồi chín đợi mười trông / Cầm như chiếc lá giữa dòng trầm luân
Bạn bè trang lứa của tôi hơn chín chục phần trăm đã lên chức Nội Ngoại. Ít thì một hai, nhiều thì cả chục; có đứa đã lên hàng cố… thậm chí có người có chắt 5-6 tuổi; chỉ có tôi… trớt quớt, giậm chân kêu trời!
Mẹ tôi xin rời bệnh viện về nhà sau hơn ba tuần điều trị. Mẹ xuất viện được mấy cô y tá trực tươi cười chúc mừng và đưa tiễn; Mẹ ôm hôn tất cả y tá và luôn miệng nói “thank you”.
Hôm qua tiễn đưa chú sư đệ, Võ Sư PHH- huyền đai đệ thất đẳng Thái Cực Đạo, cựu Giám đốc võ đường Thần Phong Houston, TX trực thuộc hệ thống Hội Võ Thuật Thần Phong Thế Giới – về nơi an nghỉ cuối cùng ở số tuổi 61, để lại vợ và hai con trai đã lớn.
Thu đã về đậu vàng sườn núi / / Chiều trên đồi nắng tắt, mờ sương / Bóng hình em ở cuối con đường
Nghe rất chậm thời gian gõ nhịp
Rồi mai hồn phách về đâu / Khi trăng chếch bóng bên lầu sương khuya / Là khi hồn xác đoạn lìa / Sông thu cạn nước, tình kia cạn dòng
