Nhớ Cuộc Tình Huyền Thoại Đất trời đã trọng thu Lá vàng bay lả tả Sáng thức dậy đi làm Phóng xe trong hơi sương lạnh giá Bất chợt nhớ tới cánh đồng hoa vàng Và cuộc tình huyền thoại năm xưa
Sáng Tác Mới – New Piece
Xưa em trái chín đầu cành Tường cao cổng kín… thương anh chỉ là Để rồi năm tháng dần qua Cành cao chim đậu… vẫn là sắc không!
Khi bước qua ngưỡng cửa 70, tôi đã chấp nhận sự mỏng manh của cuộc sống con người; đã chấp nhận sự vô thường của đời sống; chấp nhận câu nói, “có đến ắt có đi.” Dù vậy, sự ra đi nào của những người thân thiết, quen biết đều để lại trong tôi một […]
Được thư bé anh mừng vui khôn xiết (Hơn cả năm rồi chứ ít ỏi gì đâu) Vài hàng thôi nhưng nói được nghìn câu Rằng trong tim bé anh vẫn còn có chỗ
Có con bướm vàng tự nhiên bay lượn Quanh quẩn bên tôi buổi sáng thu về Khi đang ngồi hút thuốc, nhấm cà phê Nghe tiếng gió thu xạc xào cành lá
Đất trời đã chuyển động / Mùa theo về Houston / Gió xuyên cành lồng lộng / Lá vàng rụng đầy sân
Mới đó thôi… chị em đua nhau lớn (Thằng Corona theo chị Harvey) * Nhằm hai cái tên… thiệt là cà chớn Nhưng mà tôi mê quá hai nhóc tì
Tôi buồn quá xin làm thiện nguyện Đâu biết rằng mình cũng được trả công Mỗi một ngày lãnh hơn cả trăm đồng Giúp coi thùng phiếu trong mùa bầu cử
câu thơ viết cho trời cao đất thấp / mà bây giờ lại ứng nhập làm đau / “người ơi duyên muộn tình sau / nhớ cay ánh mắt, thương bào buồng tim”
Mấy hôm nữa nhưng dường như bất tận Đất nước này ai biết sẽ về đâu Sau một lần hoảng loạn vẫn còn đau Hai chữ “Cộng Sản” một trời kinh khiếp
