Vài hàng chia sẻ với anh Huy Phương và bằng hữu Cám ơn nhà văn Phạm Tín An Ninh đã email cho tôi biết là anh, và nhóm bạn bè thân quen trong giới cầm bút, sẽ làm một số báo đặc biệt để vinh danh một nhà văn Quân Đội, người mà tôi đã […]
Sáng Tác Mới – New Piece
Một chiều lộng gió mưa bay Bàn tay muốn nắm bàn tay… ngại ngùng Biển buồn mưa bụi rưng rưng Sao nghe quạnh vắng trên từng bước đi
Giữa giấc ngủ nghe rì rào tiếng sóng Lòng xôn xao nhớ nghĩ đến một người Biết bây giờ có còn nhớ đến tôi Có còn nhớ phiến đá sầu lăn lóc
Người ta cố đặt tên/ Cho cuộc chiến tương tàn huynh đệ/ Trên dải đất Việt Nam đã qua bao thế hệ/ Vẫn chưa ngả ngũ rạch ròi/ Nhưng vết hằn vẫn rất đau/ Cho đến bây giờ và cả đến mai sau.
Hôm qua nghĩ tới người tình / Lái xe đi biển một mình… nhớ em / Mở điện thoại gọi hỏi thăm / Em hờn trách anh âm thầm rong chơi
Nắng thưa thớt rớt trên cành trơ trụi / Con chim một mình tiếng gọi bi thương / Chiếc lá lìa cành đẫm ướt hơi sương / Nằm nhỏe nhọet đợi một lần hóa kiếp
Bạn bè thân mến của tôi ơi Sẽ rán vui hơn để sống đời Hôm nay sinh nhật sao buồn quá Nghĩ đến quê nhà lệ chực rơi
Hôm kia nhận được thơ nàng Bảo rằng đã gặp được chàng thơ say Dưới trăng chàng cứ cầm tay Loanh quanh lối mộng, bước hoài trong mơ
Trên biển vắng, cơn mưa chiều lạnh rát Ngày buông tay cùng mây nước ơ hờ Tôi trơ trọi như vỏ sò trên cát Lăn thản nhiên theo vạt sóng xô bờ
Đêm nghe tiếng khóc ma Hời Hận vong quốc vẫn một đời cưu mang Tháng Tư lại đến buồn man mác Bốn sáu năm rồi ai biết không Tháng Tư đó nước nhà tan tác Chim tan đàn lạc giữa bão giông
