Tường trình buổi tổ chức giới thiệu hai đứa con tinh thần của Yên Sơn Tuyển tập truyện ngắn “Mưa Nắng Bên Đời” và CD Nhạc “Góp Chút Hương Cho Đời” Tại Quận Cam, California ngày 11 tháng 11 năm 2018.
Tùy Bút – Free Writing
Hôm qua hắn đọc cái gì cho người ta nghe mà bây giờ hắn không nhớ nữa. Đầu óc hắn lu bu lắm cho nên dễ quên điều không đáng nhớ và nhớ những gì không thể quên.
Hẹn hò mãi… cả hơn hai năm, cuối cùng chúng tôi cũng sắp xếp được để làm một chuyến đi New Orleans thăm bạn bè trong một cuối tuần, trước Lễ Thanksgiving 2017.
Tôi mở trường dạy võ là để có cái gì làm có ý nghĩa và giúp mình cơ hội vận động thể dục chứ tiền bạc không phải là mục tiêu hàng đầu, nhất là ở cái độ tuổi vàng như lá này. Vì thế, cách dạy của trường tôi không như những trường khác. […]
Trước nhất, xin thành kính tưởng nhớ về chị Minh Đức Hoài Trinh (MDHT); một lòng nhớ ơn chị đã dày công tranh đấu để tập thể cầm bút người Việt tỵ nạn Cộng sản hải ngoại có cơ hội đứng chung nhau trong tổ chức Văn Bút Việt Năm Hải Ngoại (VBVNHN), và là […]
Đang ngồi thiền… tìm vần thơ, ngó lơ tơ mơ ra ngoài sân cỏ… giật mình! Cỏ đã có ngọn như đám lúa con gái ở ruộng ngày xưa. Mỗi khi ngọn gió đùa qua, ngọn cỏ rợp xuống như làn sóng xanh rì trông cũng khá… bắt mắt!
(Viết gửi hai Bác Bùi Đắc Bảo để thay lời cám ơn nồng hậu) Nhân chuyến đi chơi vùng Tây Bắc nước Mỹ thăm bạn bè, chúng tôi được vợ chồng anh Ngọc (tên giấy tờ là Châu nhưng được gọi theo tên đệm là Ngọc, Ngọc của Hồn Bướm Mơ Tiên) và Linh Vang […]
Bỗng nhiên nhớ thằng con đang lông bông nơi xứ người, hai vợ chồng lấy vé máy bay qua Mexico City thăm nó mấy hôm và sẵn tiện thăm xứ sở của ông hàng xóm ở sát nách nước Mỹ mà bao nhiêu năm chưa có dịp đi vì đời sống tất bật với cơm áo gạo tiền. Chúng tôi gọi thông báo, nó vui mừng lập ngay một chương trình dày đặc để đưa chúng tôi rong chơi, du ngoạn chung quanh thành phố mấy ngày
Bạn bè trang lứa của tôi hơn chín chục phần trăm đã lên chức Nội Ngoại. Ít thì một hai, nhiều thì cả chục; có đứa đã lên hàng cố… thậm chí có người có chắt 5-6 tuổi; chỉ có tôi… trớt quớt, giậm chân kêu trời!
Mẹ tôi xin rời bệnh viện về nhà sau hơn ba tuần điều trị. Mẹ xuất viện được mấy cô y tá trực tươi cười chúc mừng và đưa tiễn; Mẹ ôm hôn tất cả y tá và luôn miệng nói “thank you”.
