Ác mộng xưa lâu lâu về ám ảnh / Tôi nhớ hoài lần trốn giặc bờ sông / Máu, mồ hôi, nước mắt đỏ cánh đồng / Giặc Pháp, Việt Minh giết người vô tội
Thơ – Poetry
Ngày 29 tháng 4 chim vỡ tổ / Gọi tìm nhau ơi ới giữa không trung / Đứa xăng hết đáp liều Hạm Đội 7 / Đứa cùng đường đáp Côn Đảo, Dương Đông
30 năm – nửa đời người / làm thân viễn xứ… buồn ơi là buồn / đêm-tàn-nhạt-bóng-trăng-suông / đầu cây ngọn cỏ cũng vương nét sầu
Cho anh ngủ thêm chút nữa / Bởi thức khuya nên con mắt không chịu mở
Tháng ngày đua nhau / Như gió cuốn lá bay / Một ngày nào rồi cũng sẽ chia tay / Người về hướng cuối đời
Chuyện già chuyện của người ta / Mình còn trẻ chán vừa qua lục tuần / Trong người phơi phới còn xuân / Vẫn không quân áo liền quần như xưa
Trăng Thượng Nguyên sáng long lanh / Nằm sóng soải trên cành cây trụi lá / Lời hẹn ước dẫu không là vàng đá / Nhưng mỗi mùa trăng anh lại nhớ em
Hương xuân thoang thoảng đâu đây / Nghe như xuân mộng của ngày xa xưa / Ngày cuối năm nắng lưa thưa / Chiều xuân lạnh cóng, giao thừa lạnh căm
Tháng ngày cứ vô tình đi tới và xuân mới cũng chẳng có gì vui Chỉ còn tui với tui với những buồn vui chạy vòng vòng bên ngoài khung cửa sổ
Sáng thức dậy / Ngón tay buồn / Ra vườn sau làm vài hơi thuốc lá / Dường như xuân sắp về / Nhưng mùa đông còn dằng dai, hơi lạnh tái tê / Bông tuyết đậu trắng trên những tàng cây trụi lá / Gió se lạnh chạm lên cụm Pensée lơi lả / Và con chim lẻ đôi đứng run rẩy trên cành
