Tôi đã thấy sắc thu trên cành lá / Khi hạ nồng còn vang vọng tiếng ve / Khi hàng thông già đứng sững im re / Chờ con gió trở mình ru nhạc khúc
Thơ – Poetry
1. Thiên Ấn Niêm Hà Giữa vùng trời nước mênh mông Ấn trời đóng xuống dòng sông mơ màng Núi Thiên Ấn, bến Trà giang Bóng mây lờ lững về ngang lưng đồi Bấm vào link dưới đây để xem tiếp 12 CẢNH ĐẸP CỦA QUẢNG NGÃI
Chiều rớt vội, chân bước theo kỷ niệm / Rất vô tình tôi gặp lại chính tôi / Hắt hiu buồn, dõi mắt ngắm biển khơi / Lòng nặng trĩu niềm nhớ thương quay quắt / Dẫu dấu yêu chỉ là trong tầm mắt / Mà như nghìn trùng xa tít, mù tăm
Từ miền đông về ngang qua phố biển / Muốn tìm người, sao ngần ngại bước chân / Bao dấu yêu bỗng nhạt nhoà câm nín / Ai nỡ vô tình ngoảnh mặt quay lưng
Tui buồn bực nhớ thương hoài phát bịnh / Tại người ta cứ lửng lửng lơ lơ / Đã bao lần tui rị mọ làm thơ / Kẹp vào sách còn giả vờ không thấy
Thăng trầm với tháng ngày qua / Bao nhiêu trăng khuyết trăng tà còn đây / Ráng chiều vàng vọt chân mây / Mờ xa cánh nhạn gọi ngày dửng dưng
Sen vàng nở giữa bùn nhơ / Hương thơm thoang thoảng bên bờ phù vân / Nhớ xưa xe ngựa ân cần / Chiều rơi bóng nhạn mờ dần thức mây
Nhìn con nước chảy vô tình / Chợt nghe tiếng gọi tử sinh chạnh lòng / Hết rồi chín đợi mười trông / Cầm như chiếc lá giữa dòng trầm luân
Tui nghĩ về O / Tui thương xứ Huế / Thương dòng Hương Giang sông nước êm đềm / Thương sáng Kim Long, chiều núi Ngự Bình
Chi lạ rứa ôn nì quê quá hỉ / Thơ của tui ôn lấy ở mô ra / Thơ tui làm là để tặng người ta
