Mời em nhấp chén rượu suông / Gọi trăm nỗi nhớ / lòng vương vấn lòng / Xin em hát khúc núi sông / Cho đêm rực rỡ nắng hồng ban mai
Thơ – Poetry
Trên bờ cát có một người thẩn thơ thờ thẩn / Đắm đuối nhìn nhìn sâu thẳm suốt đại dương / Cơn gió lạnh chập chờn trên đầu lượn sóng / Nghe buốt niềm đau đau quặn thắt trong tim
Hôm nay lá rụng đầy trên cỏ / Gió thổi qua thềm rung khánh ngân / Ríu rít trên cành bầy sẻ nhỏ / Kháo chuyện thu về thăm Houston
Hỏi em tôi có biết / Năm tháng cũng biết yêu / Khi gió heo may gai lạnh sáng, chiều / Khi mùa thu trở mình trên lá
Em ra đi bên này mưa nặng hạt / Giọt nghiêng nghiêng ướt đẫm lá thu vàng / Gió ngập ngừng nhè nhẹ chở mùa sang / Trần mây thấp cho nặng dần nỗi nhớ
Hắn trở lại bến sông chiều thu muộn / Lòng u hoài dõi ánh mắt xa xăm
vần thơ buồn em viết gởi cho anh / giữa lúc mùa đông kéo về lạnh giá / gió tương tư thổi tím hồn hai ngả / đêm nhạt nhòa vời vợi ánh trăng lu
Em cứ hỏi “không yêu sao lại đến” / Trả lời sao cho em hiểu em ơi / Bởi chúng ta riêng hai nẻo cuộc đời / Cùng khốn khó khi tim chung nhịp đập
Ngày cháu ngoại đầu lòng chào đời / Một ngày vô cùng đặc biệt / Được Ba của con báo tin ông bà vô cùng mừng vui / Nói sao cho xiết
Hạnh phúc như mây trắng / Trôi bềnh bồng như tơ / Như bốn mùa mưa nắng / Chắc đâu mà trông chờ
