Em ra đi bên này mưa nặng hạt / Giọt nghiêng nghiêng ướt đẫm lá thu vàng / Gió ngập ngừng nhè nhẹ chở mùa sang / Trần mây thấp cho nặng dần nỗi nhớ
Thơ – Poetry
Hắn trở lại bến sông chiều thu muộn / Lòng u hoài dõi ánh mắt xa xăm
vần thơ buồn em viết gởi cho anh / giữa lúc mùa đông kéo về lạnh giá / gió tương tư thổi tím hồn hai ngả / đêm nhạt nhòa vời vợi ánh trăng lu
Em cứ hỏi “không yêu sao lại đến” / Trả lời sao cho em hiểu em ơi / Bởi chúng ta riêng hai nẻo cuộc đời / Cùng khốn khó khi tim chung nhịp đập
Ngày cháu ngoại đầu lòng chào đời / Một ngày vô cùng đặc biệt / Được Ba của con báo tin ông bà vô cùng mừng vui / Nói sao cho xiết
Hạnh phúc như mây trắng / Trôi bềnh bồng như tơ / Như bốn mùa mưa nắng / Chắc đâu mà trông chờ
Tôi đã thấy sắc thu trên cành lá / Khi hạ nồng còn vang vọng tiếng ve / Khi hàng thông già đứng sững im re / Chờ con gió trở mình ru nhạc khúc
1. Thiên Ấn Niêm Hà Giữa vùng trời nước mênh mông Ấn trời đóng xuống dòng sông mơ màng Núi Thiên Ấn, bến Trà giang Bóng mây lờ lững về ngang lưng đồi Bấm vào link dưới đây để xem tiếp 12 CẢNH ĐẸP CỦA QUẢNG NGÃI
Chiều rớt vội, chân bước theo kỷ niệm / Rất vô tình tôi gặp lại chính tôi / Hắt hiu buồn, dõi mắt ngắm biển khơi / Lòng nặng trĩu niềm nhớ thương quay quắt / Dẫu dấu yêu chỉ là trong tầm mắt / Mà như nghìn trùng xa tít, mù tăm
Từ miền đông về ngang qua phố biển / Muốn tìm người, sao ngần ngại bước chân / Bao dấu yêu bỗng nhạt nhoà câm nín / Ai nỡ vô tình ngoảnh mặt quay lưng
