Bóng chiều và nắng vàng hoe / Đậu trên mái tóc nhoẹt nhòe thời gian / Nói chi tế thế an bang
Tìm đâu ra thuở ngang tàng năm xưa /
Thơ – Poetry
Những cánh gió theo chiều trôi nhè nhẹ Tháng năm buồn hoa cỏ cũng xôn xao Bóng dáng nào mờ mịt giấc chiêm bao Mà thảng thốt hoàng hôn về trong mắt
Đi Tu / Con quỳ lạy Đức Chúa Cha / Cúi lạy Đức Phật Di Đà chứng minh
Ta bỏ đời ta sống đời người khác / Kể từ khi giặc phương Bắc tràn vào / Tránh được đòn thù, ôm chặt nỗi đau / Nơi viễn xứ, 28 năm, thậm khổ
Cơm áo đời nay quá ngặt nghèo / Bóng chiều, hoa nhụy bẽ bàng theo / Ngồi đây tiếc nhớ quê xa mãi / Thi phú, văn chương hóa bọt bèo
Mới lập đông mà trời sao buốt giá / Cây trơ cành run rẩy đứng trong sương / Một gã hom hem đứng trước đài gương / Mở to mắt trông tìm ngày tháng cũ
Sáng thức dậy lòng buồn nhớ Bé / Biết bao giờ gặp lại Bé ơi / Hai phương trời chẳng mấy xa xôi / Nhưng ngang trái rụng đầy lối nhỏ
Đêm giao thừa, tôi gạo bài, trả nợ / Áo cơm đời này: sớm học, chiều thi / Kiến thức ABC ngẫm có ích gì /
Mà căng mắt, mà miệt mài khuya sớm
từ ly biệt cuối trời tây / anh về mộng mị những ngày bên nhau / tương tư dài cả đêm thâu / ngó quanh ngó quẩn ở đâu cũng là
Mùa Tình Nhân / Tôi trở về mạn Bắc / Nắng xuân vàng óng ánh như tơ / Hoa lá reo vui
