Cây hoa đỏ bên nhà rực rỡ Chào mùa vui nên nở đầy hoa Còn anh thì nhớ người ta Xuân về lẻ bóng vào ra một mình
Thơ – Poetry
Đi lâu chợt nhớ quê nhà / Quay về chốn cũ sương pha giang đầu / Hồn xưa phách cổ nay đâu / Sau cơn quốc biến đẫm mầu thê lương
Viết tặng Thầy Vũ Ngô Cường, cựu Giáo sư Trường Trung Học Long Khánh một mình uống rượu, một mình say an nhiên tự tại với cỏ cây sáng sáng ra ao xem cá lội chiều chiều nằm võng ngó trời mây
Ngày hôm nay 23 tháng 12 bốn mươi năm về trước anh với em đã trao nhau lời hôn ước nguyện sống bên nhau đến trọn kiếp nầy
chạy theo bảng chỉ đường / về nhà em mạn bắc / nơi em ở cách phố phường xa lắc / một khu rừng rợp bóng cả lối đi
Sáng trở giấc, nằm trùm chăn tỉnh thức / Gió bên thềm xào xạc tiết thu qua / Nghe tiếng thời gian gõ nhịp gần xa / Lòng xao xuyến rơi vào mơ với mộng
Anh chợt nghĩ nếu một ngày nào đó / Không có anh, em anh sẽ ra sao / Em sẽ nhìn vào khoảng rộng trời cao / Dòng nước mắt có làm em bớt khổ
Sáng trọng thu đứng nhìn trời hiu quạnh / Hồn thênh thang theo khói thuốc vờn bay / Kéo cổ áo che hờ bờ vai lạnh / Ngẫm đời người như một áng mây
Buồn tháng tư tóc đổi màu / Ba mươi năm… từ chuyến tàu ly hương / Ta trôi như nhánh rong buồn / Lênh đênh trên biển biết phương nào về
