Chi lạ rứa tui với O khác họ / Lại sanh lòng quyến luyến người dưng / Tưởng O đi, rảnh nợ tui mừng / Sẽ mặc sức lên diễn đàn quậy phá
Thơ – Poetry
Chân khua lối cỏ xôn xao / Chiều rơi bảng lãng, mây cao mấy tầng
Sáng thức dậy, vươn vai, tràn sức sống Sau giấc mơ hoa vui nhộn đêm qua Bưng cốc cà phê đậm đặc vừa pha Bước ra cửa, tiếng phong linh thánh thót
kéo màn cửa, nắng xuân tràn lên gối / ngó ra vườn hoa, bướm dập dìu bay / trăng đêm qua ru giấc mộng nồng say / lòng thơ thới niềm vui về hong nắng
Thiên hạ tưng bừng đón xuân sang Riêng tôi lòng vẫn cứ hoang mang Cành mai nẩy lộc, chồi căng nụ Chậu cúc đơm hoa, nhánh trĩu vàng
Mùa đông đã về trên đồi thông lạnh / Nghe núi rừng xào xạc gió vờn cây / Trời rất cao dăm ba cụm mây bay / Bên triền giốc vài cánh hoa tươi thắm
Tuổi xuân dù chẳng thụt lui / Nhưng mùa xuân ở trong tôi vẫn còn / Ngày xưa … một thuở Sài Gòn /
Sân trường, cánh phượng vẫn còn quẩn quanh
“Ta muốn đạp con sóng dữ / Cưỡi cá kình ngư”* / Ra Biển Đông để một mất một còn với quân xâm lược / Tổ Tiên ta xưa kia đã năm lần bảy lượt / Đập tan mộng xâm lăng của rợ Hán, rợ Mông / Bởi lòng dân ở Hội Nghị Diên Hồng / Nam nữ, trẻ già đều một lòng quyết chiến
Cây hoa đỏ bên nhà rực rỡ Chào mùa vui nên nở đầy hoa Còn anh thì nhớ người ta Xuân về lẻ bóng vào ra một mình
Đi lâu chợt nhớ quê nhà / Quay về chốn cũ sương pha giang đầu / Hồn xưa phách cổ nay đâu / Sau cơn quốc biến đẫm mầu thê lương
