Thiên hạ tưng bừng đón xuân sang Riêng tôi lòng vẫn cứ hoang mang Cành mai nẩy lộc, chồi căng nụ Chậu cúc đơm hoa, nhánh trĩu vàng
Thơ – Poetry
Mùa đông đã về trên đồi thông lạnh / Nghe núi rừng xào xạc gió vờn cây / Trời rất cao dăm ba cụm mây bay / Bên triền giốc vài cánh hoa tươi thắm
Tuổi xuân dù chẳng thụt lui / Nhưng mùa xuân ở trong tôi vẫn còn / Ngày xưa … một thuở Sài Gòn /
Sân trường, cánh phượng vẫn còn quẩn quanh
“Ta muốn đạp con sóng dữ / Cưỡi cá kình ngư”* / Ra Biển Đông để một mất một còn với quân xâm lược / Tổ Tiên ta xưa kia đã năm lần bảy lượt / Đập tan mộng xâm lăng của rợ Hán, rợ Mông / Bởi lòng dân ở Hội Nghị Diên Hồng / Nam nữ, trẻ già đều một lòng quyết chiến
Cây hoa đỏ bên nhà rực rỡ Chào mùa vui nên nở đầy hoa Còn anh thì nhớ người ta Xuân về lẻ bóng vào ra một mình
Đi lâu chợt nhớ quê nhà / Quay về chốn cũ sương pha giang đầu / Hồn xưa phách cổ nay đâu / Sau cơn quốc biến đẫm mầu thê lương
Viết tặng Thầy Vũ Ngô Cường, cựu Giáo sư Trường Trung Học Long Khánh một mình uống rượu, một mình say an nhiên tự tại với cỏ cây sáng sáng ra ao xem cá lội chiều chiều nằm võng ngó trời mây
Ngày hôm nay 23 tháng 12 bốn mươi năm về trước anh với em đã trao nhau lời hôn ước nguyện sống bên nhau đến trọn kiếp nầy
chạy theo bảng chỉ đường / về nhà em mạn bắc / nơi em ở cách phố phường xa lắc / một khu rừng rợp bóng cả lối đi
Sáng trở giấc, nằm trùm chăn tỉnh thức / Gió bên thềm xào xạc tiết thu qua / Nghe tiếng thời gian gõ nhịp gần xa / Lòng xao xuyến rơi vào mơ với mộng
